Tống Hi nhắm mắt lại, nhấn mạnh lần thứ 99: "Đã nói bao nhiêu lần rồi, tớ có chồng, thật sự không thể nghĩ đến anh Hai cậu nữa, đây là vấn đề đạo đức."
Trương Hạc Ninh càng bình tĩnh hơn.
"Không sao đâu bảo, tớ biết cậu bị ép gả cho một tên đàn ông mưu mô lừa hôn, cho dù cậu ngoại tình tớ cũng sẽ không khinh bỉ cậu, không sao đâu, có tớ ở đây, cứ mạnh dạn đi theo đuổi tình yêu đích thực của cậu đi."
Tống Hi đột nhiên nghẹn lời không nói nên lời.
Cô làm gì có tình yêu đích thực nào, tình yêu đích thực đã sớm tan biến hết trong những lần bị tra nam làm tổn thương.
Người yêu anh Hai cô ấy nhiều như vậy, cô tính là loại tình yêu đích thực nào chứ.
Trong lúc nói chuyện, ống kính trên sân khấu bắt đầu lia, chọn ngẫu nhiên fan ở khu khán giả để tương tác.
Mắt nhanh tay lẹ, Trương Hạc Ninh nhanh chóng đẩy Tống Hi ra, sau đó nhét món quà đã chuẩn bị sẵn vào tay cô.
"Mau đi đi, tặng quà cho anh Hai tớ!"
Dưới ánh mắt của mọi người, chùm sáng trên sân khấu chiếu vào người Tống Hi, tất cả nhân viên và MC đều nhìn sang, Tống Hi đột nhiên trở thành tâm điểm của cả khán phòng.
Trên đầu cô còn đeo chiếc bờm của Hội fan Hạc tộc, lúc này đang lấp lánh.
Quả thật tiến thoái lưỡng nan.
Lúc này nếu cô tạm thời bỏ chạy, sẽ khiến Trương Hạc Hành khó xử.
Trong lòng Tống Hi mắng đồ quỷ sứ Trương Hạc Ninh vô số lần.
Khóe miệng anh ấy nở nụ cười nhẹ, nhướng mày với Tống Hi.
Người quen gặp mặt, vô cùng ngượng ngùng.
Tống Hi hắng giọng, dốc hết tài năng diễn xuất cả đời, vừa mở miệng đã là một cú nổ lớn: "A a a, em hồi hộp quá, cuối cùng cũng gặp được anh Hai rồi, đây là món quà nhỏ em chuẩn bị cho anh Hai, xin anh Hai nhất định phải nhận lấy, a a a a..."
May mà khi bị Hạc Ninh ép xem video, cô may mắn xem được vài cảnh fan hâm mộ tại hiện trường.
Cô chỉ cần học sơ qua một chút, là nắm bắt được tinh túy!
Khóe lông mày dài và mảnh của Trương Hạc Hành nhướng cao hơn, dường như giây tiếp theo sẽ bật cười thành tiếng.
Nhưng vì đang livestream, anh ấy nén cười, lịch sự cảm ơn: "Cảm ơn bảo bảo đã yêu thích, lần sau anh sẽ tiếp tục chờ bảo bảo đến xem anh."
Tống Hi mới không quan tâm lần này hay lần sau.
Cô nhét món quà vào lòng đối phương rồi quay đầu định chạy, kết quả bị MC giữ lại.
"Khoan đã, cô bé, khó khăn lắm mới gặp được thần tượng một lần, chẳng lẽ không muốn một cái ôm từ thần tượng sao?"
Tống Hi: "?"
"Nào, mọi người hãy vỗ tay cho cô ấy, tặng cô ấy chút dũng khí và may mắn nào!" MC nhiệt tình khuấy động không khí.
Trong chốc lát, cả khán phòng đều là tiếng hò reo và tiếng vỗ tay chúc phúc.
MC này có bị bệnh hay không?
Lắm trò thế!
Con mắt nào thấy cô muốn ôm thần tượng chứ?
Tống Hi bị giữ trên sân khấu, đi cũng không được, chạy cũng không xong.
Cô không giỏi từ chối người khác, lại đành cứng rắn quay lại, đầu óc ong ong.
Chỉ là một cái ôm thôi mà.
Tính ra còn được ôm ngôi sao, không lỗ.
Trương Hạc Hành bên kia đã dang rộng tay, đường hoàng đi về phía cô, chủ động như chim công xòe đuôi.
Tống Hi nhắm mắt lại, cắn răng tiến lên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
