Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lạc Tầm dùng lưỡi đẩy đẩy quai hàm, vặn nắp chai tu nửa chai nước lúc này mới thoải mái hơn chút: “Còn có thể là thứ gì, đương nhiên là thứ chó má, đừng nói anh ta là biến thái, cho dù anh ta muốn lên trời thì tôi cũng phải bắt người về.”
Pháp y Ninh Dịch đang kiểm tra thi thể, Lạc Tầm cũng nhìn thấy cái “tượng đất” kia.
Nạn nhân vốn dĩ được đặt ở công viên với tư thế nhìn ra xa, hiện giờ đã bị đặt nằm xuống đất, nhưng Lạc Tầm nhìn rất rõ ràng, lớp bùn đất bao bọc lấy thi thể cô gái đã thể hiện trọn vẹn dáng điệu và thân hình của cô, gương mặt tượng đất mỉm cười nhẹ, hết sức dịu dàng.
Lạc Tầm không biết, gương mặt thật dưới lớp tượng đất liệu có như thế hay không.
“Lão Ninh, tình hình thế nào?” Lạc Tầm vuốt mặt cho mình tỉnh táo chút.
Ninh Dịch và Tào Bân là họ hàng bắn đại bác tám tầm mới tới, thân hình hơi gầy, bởi vì quanh năm tiến hành công việc khám nghiệm tử thi nên có chút lưng còng. Anh ta giơ cánh tay lên nói: “Thi thể bị khóa bên trong lớp bùn, nơi này không thích hợp khám nghiệm, còn xem cũng chẳng được gì. Tuy nhiên thủ đoạn khoét mắt của hung thủ ngày càng tinh tiến.”
Hai khối lưu ly dùng làm tròng mắt đã được Ninh Dịch lấy ra. Lạc Tầm đối diện với hốc mắt trống rỗng máu me đầm đìa kia mà sống lưng lạnh toát: “Địa điểm vứt xác mà hung thủ lựa chọn cũng ngày càng thú vị.”
Anh cầm lấy hai khối lưu ly kia, tương tự với trong mắt hai nạn nhân trước.
Tào Bân rùng mình một cái nói: “Mẹ kiếp, tên hung thủ này có phải bị bệnh không, tôi chưa từng thấy ai có kỹ thuật đào tròng mắt ngày càng tinh tiến, hơn nữa mới là vụ thứ ba…”
Cậu ta nói xong, bỗng nhiên bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Lạc Tầm và Ninh Dịch.
Sống lưng Tào Bân lại lạnh toát: “Không… không phải chứ, còn có người chết mà chúng ta không phát hiện?”
Lạc Tầm hừ lạnh một tiếng, lại hỏi Ninh Dịch: “Dùng công cụ gì?”
Ninh Dịch lắc đầu: “Vẫn chưa xác định, tôi về khám nghiệm trước đã, cứ như bây giờ tôi ngay cả thời gian tử vong cũng không thể phán đoán.”
“Ừ.” Lạc Tầm đáp một tiếng, Tào Bân lập tức gọi người tới thu dọn thi thể.
“Vậy tôi về trước.” Ninh Dịch đứng lên, ngẩng đầu quét một vòng lớn, “Hung thủ ngông cuồng như vậy, phải sớm bắt được đấy nhé.”
Trong mắt Lạc Tầm xẹt qua một tia sáng lạnh, nghiêng đầu hỏi Tào Bân: “Lão Lâm và Tóc Xoăn đâu?”
“Lão Lâm đi xem xét tình hình xung quanh, Tóc Xoăn…” Cậu ta quét mắt vào trong đám người, tìm được một cái đầu xoăn tự nhiên gây chú ý, duỗi tay chỉ một cái, “Ở chỗ đó kìa, lúc này chắc là đã hòa mình với các ông bà cụ rồi.”
Lạc Tầm không lên tiếng nữa, bắt đầu đánh giá hoàn cảnh bốn phía.
Đây là một khu phố cũ, nhiều năm chưa cải tạo, hơn nữa nơi hung thủ lựa chọn vứt xác lại là một công viên cũ.
Vấn đề là, công viên này được khai phá từ mười mấy năm trước, đến bây giờ chủ đầu tư cũng không biết đã chạy đi đâu, chính quyền càng là mặc kệ, đèn đường hỏng thưa thớt, càng đừng nói đến camera giám sát, buổi tối cơ bản không có mấy người tới.
Nhưng trời sáng thì lại khác.
Các ông bà cụ ở gần đây còn trông chờ mảng xanh này cung cấp không khí trong lành cho họ.
Ba người chết, đều bị vứt xác ở nơi tương đối lộ liễu, mục đích của hung thủ rốt cuộc là gì? Chỉ là càn rỡ? Hay là đang thị uy với cảnh sát?
Lạc Tầm quan sát hoàn cảnh công viên, Dư Lỗi đầu tóc xoăn tít chạy tới.
“Đội trưởng, hỏi rồi, người phát hiện bất thường đầu tiên là hai ông cụ, bọn họ mỗi ngày buổi sáng đều sẽ tới công viên này rèn luyện. Sáng hôm nay bỗng nhiên phát hiện trên con đường này có thêm một bức tượng điêu khắc, hai người còn cảm thấy kỳ quái, từ từ liền phát hiện không ổn. Nghiên cứu nửa ngày, đụng phải con mắt lưu ly trên tượng đất, sợ quá, hai người không dám xác định, lại gọi những người khác cùng nhau tới xem, bởi vậy, người cũng liền đông lên…” Dư Lỗi nói một mạch.
Điều đó cũng có nghĩa là, cho dù hiện trường có manh mối gì, cũng đều bị phá hủy gần hết rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
