Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tại trại giam số 1 thành phố Đông Châu, phạm nhân Đồ Quốc An được lính canh dẫn tới phòng gặp mặt.
Cửa vừa mở ra, ông ta nhìn thấy một người đang quay lưng về phía mình. Đối phương để tóc ngắn, dáng người mảnh mai, đứng thẳng tắp. Trong trí nhớ của ông ta, chưa từng có người quen nào như vậy.
Trì Hạ nghe thấy tiếng động liền xoay người lại, gật đầu chào người lính canh cổng, sau đó nhìn về phía Đồ Quốc An và nói: “Chào ông Đồ.”
Đồ Quốc An ngồi xuống, đảo mắt nhìn quanh rồi hỏi: “Gặp ở chỗ này, cô là cảnh sát hay bên kiểm sát?”
“Có gì khác sao?” Trì Hạ hỏi lại.
Đồ Quốc An cười lạnh một tiếng: “Tôi rất ghét hai loại người này.”
Trì Hạ thuận theo lời ông ta hỏi: “Tại sao?”
Đồ Quốc An giơ tay lắc lắc chiếc còng nói: “Cô thấy thế nào?”
Trì Hạ đáp: “Vậy tôi tự giới thiệu một chút.”
Trì Hạ đưa qua một tấm danh thiếp và nói: “Nghiên cứu sinh ngành tâm lý tội phạm của Học viện Cảnh sát Đông Châu. Giáo sư hướng dẫn của tôi đang làm một đề tài nghiên cứu về tâm lý tội phạm, chúng tôi phối hợp với trại giam để thu thập một số tài liệu làm mẫu.”
Đồ Quốc An vừa định đưa tay nhận lấy tấm danh thiếp thì đã bị Trì Hạ rút lại.
“Tâm lý tội phạm?” Đồ Quốc An chỉ vào chính mình và nói: “Loại tội phạm giết người như tôi sao? Mẫu nghiên cứu?”
“Có thể hiểu như vậy.”
Đồ Quốc An hừ cười một tiếng rồi nói: “Giết người thì cứ giết, dồn đến đường cùng thì giết, hận đến cực độ thì giết, yêu đến cực độ cũng giết, còn cần nghiên cứu tâm lý làm gì? Thứ đó là cái giống chó má gì chứ?”
“Muốn giết thì giết, đường cùng, yêu hay hận, đó chỉ là cách chúng ta nhìn nhận. Còn thứ chúng tôi muốn nghiên cứu chính là gốc rễ sinh ra những thứ đó. Trên đời có biết bao oán hận, đâu phải cứ nổi giận là sẽ giết người.”
Trì Hạ khẽ cười và nói: “Ông thấy tôi nói có đúng không, ông Đồ?”
Đồ Quốc An cười mà như không cười, nhìn chằm chằm vào cô rồi hỏi: “Trong trại giam có bao nhiêu tử tù như vậy, sao nhất định phải chọn tôi?”
“Chúng tôi cần rất nhiều mẫu nghiên cứu, ông Đồ cũng không phải trường hợp đặc biệt.”
Trì Hạ mở cuốn sổ tay ra và nói: “Tất nhiên, nếu ông thật sự không hợp tác, tôi cũng có thể đổi sang người khác.”
Đồ Quốc An im lặng một lúc, ngả người ra sau và nói: “Đã đến đây rồi, dù sao cũng phải nói vài câu chứ, không thì phí công lắm.”
Trì Hạ hơi nghiêng người về phía trước và nói: “Năm năm trước, tại Đông Châu, số nhà 346 đường Bình Giang, vụ thảm sát cả nhà họ Chu.”
Đồ Quốc An liếc nhìn cô một cái, tỏ vẻ chẳng mấy quan tâm.
“Ông và gia đình nạn nhân không có thù oán gì, hôm đó ông chỉ tới sửa điều hòa, sau đó xảy ra cãi vã rồi lỡ tay giết chết chủ nhà. Sau đó vì sợ lộ chuyện nên ông giết luôn vợ con của họ, gây nên vụ thảm sát đường Bình Giang từng làm rúng động một thời…”
Trì Hạ nhìn chằm chằm vào Đồ Quốc An và nói: “Tôi muốn biết nguyên nhân khiến ông ra tay sát hại họ có thật sự chỉ vì bị sỉ nhục hay không hay còn lý do nào khác?”
“Ông đang nói dối.” Trì Hạ lắc đầu và nói: “Sau đó cảnh sát còn phát hiện trong nhà ông có một chiếc hộp, bên trong chứa rất nhiều món đồ khắc hình mèo tương tự. Trong năm nạn nhân, chỉ có thằng bé kia mang theo thứ này.”
Cảm xúc của Đồ Quốc An bỗng trở nên kích động, ông ta lớn tiếng nói: “Vậy thì sao chứ, tôi nói không có là không có!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
