Tối hôm đó, một mình Lê Bán Hạ chiếm trọn hai vị trí trên hot search.
#Nữ phụ "Lại Một Mùa Xuân" Lê Bán Hạ#
#Lê Bán Hạ đẩy ngã fan hâm mộ, mắc bệnh ngôi sao#
[Lo lắng hơi sớm rồi đấy, tôi đã bảo cái địa vị cỡ Lê Bán Hạ thì làm sao có cửa diễn nữ chính, đừng có đụng vào bạch nguyệt quang của tôi, xui xẻo.]
[Đừng có dính dáng tới nam thần của tôi, xúi quẩy.]
[Chỉ cần nữ chính không phải Lê Bán Hạ thì là ai cũng được.]
[Cứu mạng, cái người không có tác phẩm gì sao ngày nào cũng lên hot search thế, nhìn thấy là phiền, có thể cút khỏi làng giải trí được không?]
[Cô ta còn đẩy ngã fan nữa kìa? Mau xem cái hot search kia đi, ra vẻ ta đây gớm!]
[Fan này thảm thật, xin chữ ký ngược lại còn bị đẩy ngã, ai làm fan cô ta người đó xui xẻo!]
[Không phải chứ, loại người như cô ta sao lại có fan được vậy?]
[Mà bé gái cô ta bế trên tay là ai thế? Không phải là con riêng đấy chứ? (Kinh hãi)]
[Ai mà biết được, cái giới này loạn như vậy, có cũng chẳng lạ.]
Điện thoại của Lê Bán Hạ rung lên không ngừng, Từ Tư Tư cũng liên tục thảo luận với bộ phận quan hệ công chúng.
Du Dương ôm điện thoại vừa lắc đầu vừa cảm thán: "Thế này thì thảm quá rồi."
Mộ Vi Lương từ văn phòng đi ra, vừa vặn nghe thấy cậu lẩm bẩm một mình: "Ai thảm quá?"
"Anh không xem hot search ạ?" Du Dương đưa điện thoại đến trước mặt anh: "Cô Lê vậy mà lại rớt đài xuống đóng nữ phụ rồi, thật hay giả vậy? Cho dù không diễn được nữ chính thì cũng đâu cần thiết phải diễn một vai nữ phụ chẳng có mấy đất diễn như thế chứ."
Mộ Vi Lương cầm lấy điện thoại, lông mày càng lúc càng nhíu chặt: "Tin tức này truyền ra ngoài kiểu gì?"
Du Dương khó hiểu kêu "A" một tiếng: "Anh hỏi em á? Em làm sao mà biết được…"
Mộ Vi Lương nhớ lại những lời Đạo diễn Tôn đã nói chiều nay.
"Nếu cậu thật sự không muốn đóng cặp với Lê Bán Hạ thì tôi sẽ để cô ấy diễn nữ phụ, còn nữ chính sẽ tìm người khác."
"Nữ phụ? Vai diễn đó căn bản không có cảm giác tồn tại, sao cô ấy có thể đồng ý…"
"Là do chính cô ấy đề nghị, thời gian trước cô ấy biết cậu từ chối kịch bản này nên đã chủ động gọi điện thoại nói với tôi."
Du Dương không biết anh đang nghĩ gì, vẫn đang bất bình thay cho Lê Bán Hạ: "Có mấy người đúng là đổi trắng thay đen, ở khách sạn em tận mắt nhìn thấy mà. Lúc đó cô Lê đang bế đứa bé, mấy người fan kia, ồ không đúng, em thấy căn bản là antifan thì có, cứ liên tục đẩy người ta, dọa bạn nhỏ khóc thét lên nên cô Lê mới lạnh mặt. Chứ đổi lại là người tính tình không tốt, đừng nói là lạnh mặt, đánh người còn là nhẹ đấy."
Mộ Vi Lương hoàn hồn: "Cậu nhìn thấy à?"
Du Dương gật đầu: "Vâng, chìa khóa của Từ Tư Tư bị rơi, em đuổi theo đưa cho cô ấy nên vừa khéo nhìn thấy."
Lúc đó hiện trường hơi hỗn loạn, nhân viên đang ngăn cản nên cậu không qua đó, sợ gây rắc rối cho Mộ Vi Lương.
"Anh Mộ, anh Mộ, anh sao thế?" Du Dương đưa tay huơ huơ trước mặt anh: "Cái đó… trả điện thoại cho em được chưa?"
Đừng có bóp nát cái điện thoại mới mua của cậu nha! Cậu phải tốn mất một tháng lương đấy!
Lê Bán Hạ đã gọi điện cho Đạo diễn Tôn, quả nhiên Mộ Vi Lương vẫn từ chối. Kết quả này cô không bất ngờ nhưng khó tránh khỏi thất vọng và nản lòng, dường như có một cảm giác bất lực mãnh liệt đang kéo cô xuống, dù cô có làm thế nào cũng không thay đổi được số phận.
Tắm xong đi ra, chiếc điện thoại đang sạc trên tủ đầu giường rung lên "bần bật".
Lê Bán Hạ cầm điện thoại mở khóa màn hình, thấy trong nhóm "Ai thoát ế trước người đó là chó" có thêm mười mấy tin nhắn.
Dã Quỷ: [@Hạ Cẩn @Mộ Cửu, hai người đang làm gì đấy? Có vào chơi không?]
Mộ Cửu: [Không có tâm trạng.]
Dã Quỷ: [Hôm nay mặt trời mọc đằng Tây à? Ai chọc giận cậu thế?]
Mộ Cửu: [Không ai cả, chỉ là thấy phiền.]
Dã Quỷ: [Không phải chứ, từ từ đã nào, có biến! Có thể khiến cậu thấy phiền lòng… Vì tình mà khổ? Người anh em, cậu nảy sinh tình cảm rồi hả?]
Mộ Cửu: [Trong đầu cậu ngoài chuyện tình cảm yêu đương ra còn có thứ gì khác không?]
Dã Quỷ: [Còn có tiền.]
Mộ Cửu: […]
Mộ Cửu: [Thật sự không có tâm trạng, cậu tìm người khác chơi đi.]
Dã Quỷ: [Được rồi, tôi đi tìm Hạ Cẩn!]
Lê Bán Hạ đặt khăn lau tóc xuống, trả lời vào trong nhóm: [Xin lỗi, hôm nay tôi cũng không có tâm trạng.]
Dã Quỷ: [Này, hai người bàn bạc trước hôm nay cùng nhau tâm trạng không tốt để cô lập tôi đúng không? Sự ăn ý của hai người bây giờ đã đạt đến trình độ cùng vui cùng buồn rồi à?]
Hạ Cẩn: [Trùng hợp thôi.]
Dã Quỷ: [Hai người nghĩ tôi sẽ tin chắc?]
Mộ Cửu: [Tin hay không tùy cậu.]
Dã Quỷ: […]
Buổi tối, Mộ Vi Lương nằm trên giường trằn trọc không ngủ được.
Chính anh cũng cảm thấy bản thân mình rất kỳ lạ, tại sao cứ mãi nghĩ đến chuyện của Lê Bán Hạ.
Cô có bị hiểu lầm, bị toàn mạng bôi đen hay không thì liên quan gì đến anh.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, dẫu sao Lê Bán Hạ cũng từng cứu Bánh Bao, anh làm như vậy có phải là hơi vong ân bội nghĩa không?
Chẳng phải chỉ là một bộ phim thôi sao, diễn cùng ai thật ra cũng gần như nhau, hơn nữa diễn xuất của Lê Bán Hạ cũng không tệ.
Anh ghét nhất là nợ ân tình của người khác, lần này coi như trả lại ân tình Lê Bán Hạ cứu Bánh Bao đi.
Tìm được lý do cho sự bối rối trong lòng, nỗi phiền muộn mới dần dần tan biến.
Hạ Cẩn: [Không phải cậu cũng chưa ngủ sao?]
Mộ Cửu: [Tại sao tâm trạng lại không tốt?]
Hạ Cẩn: [Ngoài công việc ra thì tôi còn có thể vì cái gì nữa.]
Mộ Cửu: [Vẫn là chuyện trước đó sao?]
Hạ Cẩn: [Ừ, hợp tác hoàn toàn vô vọng rồi, tôi đã cố gắng hết sức nhưng người ta vẫn không coi trọng tôi.]
Mộ Cửu: [Đừng nghĩ nhiều, là do anh ta mù.]
Hạ Cẩn: [Cậu nói đúng, chính là anh ta mù, đeo kính râm mà nhìn người, uổng phí cho cái khuôn mặt đó!]
Lê Bán Hạ không nhịn được mà tuôn ra một tràng "troll", xả hết cảm xúc trong lòng.
Nhưng nói thì nói vậy, cô cũng biết Mộ Vi Lương không làm gì sai cả, anh có quyền lựa chọn, xu lợi tránh hại là bản năng của con người, cô bây giờ scandal quấn thân, ai mà muốn dính dáng vào chứ.
Hạ Cẩn: [Còn cậu, cậu thì tại sao tâm trạng không tốt?]
Mộ Cửu: [Giống cậu, cũng là chuyện công việc.]
Hạ Cẩn: [Quen cậu lâu như vậy, đây là lần đầu tiên thấy cậu cũng có lúc sầu não vì công việc đấy.]
Mộ Cửu: [Nợ người khác một ân tình, nếu không thì tôi căn bản sẽ không để ý đến cô ấy.]
Từ "cô ấy" này ngay lập tức khơi dậy sự hứng thú của Lê Bán Hạ.
Hạ Cẩn: [Cậu nợ một cô gái ân tình á?]
Mộ Cửu: [Không quen, trước đây hoàn toàn không có giao điểm, chỉ tình cờ giúp nhà tôi một việc thôi.]
Hạ Cẩn: [Được rồi, tôi còn tưởng cậu có biến thật, xem ra là tôi nghĩ nhiều rồi.]
Hạ Cẩn: [Muộn rồi, tôi đi ngủ đây, cậu cũng ngủ sớm đi, ngủ ngon.]
Mộ Cửu: [Ừ, ngủ ngon.]
Sáng hôm sau, Mộ Vi Lương suy đi tính lại, cuối cùng vẫn gọi điện cho Đạo diễn Tôn.
"Đạo diễn Tôn, bộ phim…"
Anh còn chưa nói hết câu đã bị Đạo diễn Tôn ngắt lời: "Tôi biết tôi biết, tôi đang định nói với cậu chuyện này đây, tôi cũng không làm khó cậu nữa. Phong cách đánh giá về Lê Bán Hạ hiện tại quả thực không tốt, nhưng hôm qua tôi đã nói chuyện với tác giả nguyên tác rồi, cô ấy xem video thử vai cũng cảm thấy Lê Bán Hạ là ứng cử viên duy nhất cho vai nữ chính hiện nay. Cho nên nếu cậu thực sự không thể chấp nhận được thì thôi vậy, chúng ta sau này có cơ hội sẽ hợp tác."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


