Đọc trên web
Dưới sự hỗ trợ của năng lực kim tiền, việc cải tạo tầng 3 chưa đầy một tuần đã hoàn thành toàn bộ.
Các loại đồ đạc của phòng để quần áo và phòng vẽ tranh đều đã lần lượt được đưa vào, lấp đầy mọi ngóc ngách.
Nhưng về họa cụ và dụng cụ vẽ, Minh Dương có trang bị đặt làm riêng.
Cô đã nhắn tin cho trợ lý của mình từ ngày hôm trước, bảo cô ấy mang một phần từ Hỗ Thành qua cho cô.
Đặt làm cần có thời gian, cô không đợi được lâu như vậy.
Lan Trúc sáng sớm đã đáp máy bay qua, nhìn căn biệt thự xa hoa trước mắt: “Tiểu thư, đây là nhà cô mới mua sao?”
Cũng quá khí phái, quá hào phóng rồi, có thể sánh ngang với căn ở Hỗ Thành.
Minh Dương: “Ừm... coi như là vậy đi.”
Của Thời Sầm chẳng phải là của cô sao, vợ chồng vốn là một thể mà.
“Trúc Tử, sau này em cứ ở lại bên này cùng chị.”
Lan Trúc hơi kinh ngạc: “Tiểu thư, cô không định về Hỗ Thành nữa sao?”
Lúc cô ấy qua đây, tiên sinh và phu nhân đặc biệt dặn dò, bảo cô ấy sớm đưa tiểu thư về.
Minh Dương sắp xếp giá vẽ: “Tạm thời không định về, bên này khá tốt.”
Chủ yếu là không có ai quản cô, tai cũng được thanh tịnh.
Lan Trúc không hiểu, không biết điểm thu hút cô ở lại bên này là gì.
Theo cô ấy thấy, vẫn là Hỗ Thành tốt hơn, sống ở bên đó quen rồi.
Nhưng quyết định của tiểu thư nhà mình, cô ấy chỉ việc nghe theo.
Minh Dương sắp xếp xong phòng vẽ tranh, nhìn thời gian, xách túi ra khỏi cửa.
Tài xế dừng xe trước cửa một bảo tàng mỹ thuật nằm ở khu vực cốt lõi của trung tâm thành phố, cảnh quan nghệ thuật tối giản, những mảng cây thông lớn nằm rải rác đan xen.
Bức tường kiến trúc trắng tinh khôi tựa như bức tranh sơn dầu, ánh nắng loang lổ, bóng cây lấp ló, tất cả hóa thành nét cọ sống động nhất của thiên nhiên, phác họa nên bầu không khí nghệ thuật tĩnh lặng và thuần khiết.
Minh Dương diện chiếc váy dài trễ vai màu đen, giẫm trên đôi giày cao gót 8 phân bước vào trong, chiếc khăn lụa quấn nhẹ quanh cổ, tung bay theo từng bước chân thanh lịch.
Phía trước, một người phụ nữ ngoài 50 tuổi, tháo vát và tri thức bước ra đón: “Hi Hi, lâu rồi không gặp.”
Minh Dương mỉm cười gọi khẽ một tiếng: “Cô ạ.”
Người trước mắt, là giáo viên vỡ lòng mỹ thuật của cô, cũng là bà chủ của bảo tàng mỹ thuật này.
Những năm đầu định cư ở Hỗ Thành, sau đó vì phát triển sự nghiệp, đã chuyển đến Kinh Thành.
Trên mặt Vu Bội mang theo nụ cười ôn hòa, rất dễ gần: “Cảm ơn em đã tặng bức tranh tốt nghiệp cho cô.”
Minh Dương là học sinh có thiên phú và linh khí nhất trong số tất cả những học sinh mà bà từng dẫn dắt, nay đã là họa sĩ sơn dầu tân duệ trên diễn đàn hội họa quốc tế.
Chính giữa hành lang, trên bức tường thuần khiết, một bức tranh sơn dầu phong cảnh thiên nhiên thu hút người ta dừng chân, sự tương phản màu sắc mạnh mẽ, nét cọ sinh động mượt mà, tự nhiên như thiên thành.
Giữa mây mù quấn quýt, mở ra một vùng trời đất bao la.
Góc dưới bên phải tác phẩm ký tên: Aurora.
Là tác phẩm tốt nghiệp của Minh Dương.
Nhưng trong nước rất ít người biết, tên tiếng Anh của cô chính là Aurora.
Cô cũng không muốn những hư danh này khoác lên người, chỉ muốn tĩnh tâm sáng tác.
Nói đến việc cô và Thời Sầm thực sự dây dưa với nhau, chính là bắt nguồn từ bức tranh này.
Trước khi tốt nghiệp, để hoàn thành tác phẩm đồ án tốt nghiệp, cô một mình vào núi lấy cảnh, nhưng khí hậu ở đó khiến người ta khó nắm bắt, vừa hay để cô gặp phải thời tiết khắc nghiệt, mất điện mất mạng.
Cô được nuông chiều từ bé, ngày thường không chịu được nửa điểm khổ cực, nhưng trong chuyện hội họa này, cô lại có một sự kiên trì cố chấp.
Chỉ cần có thể giúp mình vẽ ra tác phẩm hoàn mỹ, mọi khó khăn, cô đều cam tâm tình nguyện.
Và ngay trong cái đêm gió lạnh gào thét, mưa bão hoành hành đó, người đàn ông ở tận trong nước lại đột nhiên xuất hiện trước mặt cô.
Sấm chớp xẹt qua, chiếu rọi khuôn mặt sâu thẳm thoáng qua của anh, chiếc áo khoác đen hòa làm một với màn đêm, dáng người cao lớn kiêu ngạo, thoắt ẩn thoắt hiện trong màn mưa.
Nhiều năm không gặp, anh đã bớt đi sự ngây ngô thời niên thiếu, bộc lộ trọn vẹn sự trưởng thành và sắc sảo.
Hoàn toàn là một yêu nghiệt.
Cũng chính trong đêm đó, sau khi được anh đưa xuống khách sạn, mượn sự xúi giục của men say, cô đã gõ cửa phòng anh, xui khiến thế nào lại thốt ra câu: “Có muốn ngủ một giấc không.”
Dù sao thì, loại nhan sắc đỉnh cấp như anh, bỏ lỡ rồi thì sẽ không còn nữa.
Cũng là người duy nhất trong suốt hai mươi mấy năm qua, có thể khơi gợi nhu cầu sinh lý của cô.
Khả năng hành động của cô luôn rất mạnh, muốn làm liền làm.
Minh Dương chăm chú nhìn bức tranh trước mắt, thu hồi dòng suy nghĩ: “Đâu có, là em phải cảm ơn cô đã cung cấp cơ hội triển lãm cho tác phẩm của em.”
Mặc dù sau này cô đã đổi rất nhiều giáo viên, nhưng liên lạc giữa hai người họ chưa từng đứt đoạn.
Có đôi khi, lúc tư duy của cô rơi vào bế tắc, cạn kiệt cảm hứng, cô cũng sẽ nhắn tin tâm sự với đối phương.
Và giáo viên cũng sẽ dùng vốn sống của mình, khai sáng cho cô, cho cô lời khuyên.
Vu Bội: “Em cứ đừng khiêm tốn trước mặt cô nữa, cô nghe nói giáo sư hướng dẫn của em muốn giữ bức tranh này lại trường để sưu tầm, thậm chí còn có người muốn bỏ giá cao để mua.”
Có thể tặng cho bà, đặt trong bảo tàng mỹ thuật của bà để trưng bày, là nhờ vào thân phận “giáo viên” này.
Minh Dương khẽ cười, quả thực là như vậy.
Tranh của cô từ rất sớm đã bán được giá tốt.
Nhưng tính đến thời điểm hiện tại, bức tranh có giá giao dịch cao nhất, là bức tranh cô bán đi vào lễ trưởng thành 23 tuổi.
Cũng là bức tranh đầu tiên cô bán.
Bây giờ nghĩ lại, vị người mua đó hơi bị hớ rồi.
Vu Bội nhìn sang, sau đó giới thiệu với Minh Dương: “Hi Hi, đây là Hứa Dục, đệ tử chân truyền của cô.”
Nói xong, bà quay đầu lại giới thiệu với cậu học trò bên cạnh: “Vị này là Minh Dương, cũng là họa sĩ Aurora, học sinh xuất sắc nhất mà cô từng dẫn dắt.”
Trong giọng điệu tràn đầy sự tự hào.
Người đàn ông được gọi là Hứa Dục, sau khi ánh mắt rơi trên người Minh Dương, có khoảnh khắc thất thần.
Hóa ra cô ấy chính là họa sĩ tân duệ Aurora, tài mạo song toàn.
“Xin chào.” Hứa Dục chủ động chào hỏi cô.
Minh Dương khẽ gật đầu, lịch sự đáp lại: “Xin chào.”
Sau khi chào hỏi đơn giản, Vu Bội cùng cô tiếp tục đi dạo triển lãm, vừa trò chuyện: “Hi Hi, yêu đương rồi sao?”
“Cô vẫn đang đợi uống rượu mừng của em đấy.”
Tầm nhìn của Minh Dương dạo quanh các tác phẩm xung quanh, dịu dàng nói: “Dạ chưa.”
Có chồng là thật, nhưng chưa yêu đương cũng là thật.
Vu Bội: “Không có ai hợp nhãn sao?”
Minh Dương: “Có thể là do mắt nhìn của em quá kén chọn chăng.”
Vu Bội cảm thấy cô như vậy rất tốt: “Kén chọn một chút là bình thường, dù sao em cũng xuất sắc như vậy.”
Minh Dương không khiêm tốn, giọng điệu nhẹ nhàng đáp lại: “Em cảm thấy cô nói đúng ạ.”
Vu Bội nhịn không được bật cười: “Em đó, vẫn giống hệt như hồi nhỏ.”
Không vướng bụi trần thế tục, không mất đi góc cạnh sắc sảo.
Tự tin kiêu ngạo nhưng không bao giờ tự đại ngạo mạn.
Bà rất tán thưởng đặc chất này của cô, quá hiếm có.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

