Nói đến đây, mẹ Khương có chút không dám đối diện với ánh mắt của cậu, bà nhìn sang cây ngô đồng bên cạnh, giọng nói có chút trầm xuống, "Dì nghe nói bố cháu đã trở thành người thực vật, có một người lạ đột nhiên gửi một khoản tiền lớn để bảo lãnh cháu ra ngoài, gia đình dì chỉ là một gia đình công chức bình thường, Khương Hành nhà dì cũng chỉ là một cô gái bình thường, với cháu, và cả người đứng sau lưng cháu, thực sự không phải là người cùng một thế giới."
Khi nhắc đến việc bố cậu là người thực vật, giọng điệu của mẹ Khương khẽ run lên, tuy không rõ ràng nhưng Cố Tu Hạc vẫn nghe ra được.
Câu nói này đã đập tan tất cả sự kiên cường của cậu, cậu cắn chặt răng, cơ thể bắt đầu lạnh lẽo một cách không thể kiềm chế, cái lạnh từ trái tim lan ra khắp tứ chi, cậu biết tất cả những điều này có nghĩa là gì.
Đôi mắt cậu nhìn người phụ nữ trung niên đối diện, đó là mẹ của Khương Hành, nhưng bây giờ bà ấy lại đang sợ cậu.
Cũng đúng thôi, cậu tàn nhẫn như vậy, đánh cả bố đẻ đến mức thành người thực vật, giờ đây lại có thể đứng đây như không có chuyện gì xảy ra, cũng chỉ có kẻ ngốc như Khương Hành mới thấy cậu tốt thôi.
Bởi vì đây chính là mẹ của Khương Hành.
Đó là điều mà cậu không có, cậu chỉ biết từ "mẹ" đối với rất nhiều người mà nói là vô cùng quan trọng.
Những gì Khương Hành yêu thích, cậu cũng sẽ cố gắng để yêu thích.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


