Tạ Sầm không kịp phản ứng nên bị lảo đảo về phía trước hai bước mới đứng vững lại. Sắc mặt cậu ta thay đổi, cậu ta đột nhiên quay đầu nhìn cô với vẻ mặt khá khó coi. Cậu ta nghiến răng nói: “Khương Hành, cậu thay đổi rồi.”
Khương Hành cũng đang tức giận, cô quay đầu đi chỗ khác không thèm nhìn cậu ta. Cố Tu Hạc đã biến mất trong con hẻm nhỏ. Nghĩ đến việc vừa rồi bị cậu nhìn thấy, trong lòng cô bỗng nghẹn lại một cục tức, nên giọng điệu cũng chẳng mấy tốt đẹp: “Đúng vậy, tôi thay đổi rồi đó, đến tận bây giờ cậu mới nhận ra sao?”
Cô gạt phắt bàn tay định tiến tới bắt lấy mình của cậu ta ra. Thấy cậu ta vẫn còn muốn quấn quýt không buông, cô chẳng thèm suy nghĩ nhiều mà đột nhiên ngồi thụp xuống, đưa tay kéo tuột chiếc quần của cậu ta xuống rồi bỏ chạy.
Có lẽ vì lát nữa phải đi chơi bóng nên hôm nay Tạ Sầm mặc một chiếc quần thể thao lửng khá rộng rãi.
Động tác của cô quá nhanh khiến cho đối phương hoàn toàn không kịp trở tay.
Khương Hành cứ thế cắm đầu chạy về phía trước, phía sau cô còn truyền lại một tiếng chửi thề của Tạ Sầm: “Mẹ kiếp ——”
Cô cứ lầm lũi chạy thẳng, khi rẽ khúc quanh thì không chú ý nên đã va phải một người. Khương Hành ngẩng đầu nhìn lên thì phát hiện đó lại là Cố Tu Hạc, người lẽ ra đã rời đi từ lâu. Cô cũng không kịp nghĩ ngợi gì nhiều, liền lách qua người cậu rồi chạy mất dạng.
Cố Tu Hạc quay đầu lại nhìn theo bóng dáng cô, ánh mắt cậu trầm xuống. Sau đó, cậu vẫn tiếp tục bước đi như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Tạ Sầm vẫn chưa rời đi, cậu ta đen mặt kéo quần lên. Ban đầu cậu ta còn định đuổi theo, nhưng sau khi nhìn thấy Cố Tu Hạc thì lại đứng im. Ánh mắt cậu ta âm u, khi Cố Tu Hạc đi đến gần, cậu ta đột nhiên buông lời đe dọa: “Những gì thấy hôm nay tốt nhất là hãy nuốt sâu vào trong lòng. Nếu để tao nghe thấy bất cứ lời nào, tao nhất định sẽ không tha cho mày đâu.”
Cố Tu Hạc vô cảm nhìn cậu ta một cái, sau đó cậu cụp mắt xuống và bình tĩnh đáp: “Tôi không nhìn thấy gì cả, giáo viên của chúng tôi tìm tôi có việc.”
Câu trước là nói với cậu ta, còn câu sau là để giải thích lý do vì sao mình quay lại.
Vẻ mặt của cậu trông hoàn toàn giống như một người ngoài cuộc không chút liên quan.
Tạ Sầm nheo mắt đánh giá Cố Tu Hạc một lượt. Cậu ta tự nhiên nhìn ra được người này chính là kiểu học sinh ngoan hiền trong mắt thầy cô. Ánh mắt cậu ta đảo qua khuôn mặt trắng trẻo của Cố Tu Hạc, cậu ta nhếch mép khinh bỉ để lại một câu: “Cứ cho là mày cũng không có cái lá gan đó đi.”
Khi buông cổ áo ra, cậu ta còn đẩy mạnh cậu một cái. Sau khi đi được một đoạn xa, cậu ta đột nhiên như bị ma xui quỷ khiến mà quay đầu lại, nói với Cố Tu Hạc lúc này đã đi đến cổng trường: “Khương Hành là bạn gái của tao, sau này thấy cô ấy thì liệu mà tránh đường đi.”
Nói xong, cậu ta nhếch môi nở một nụ cười không chút ý vị. Cậu ta cảm thấy bản thân dường như đang trở nên có chút đa nghi quá mức, tại sao cứ nhìn thấy một người con trai là lại nảy sinh cảnh giác như vậy? Khương Hành làm sao có thể thích kiểu con trai trắng trẻo yếu ớt như thế này chứ?
Cố Tu Hạc đứng bên cạnh cổng sắt không hề cử động. Cậu mím môi, đôi mắt vốn bình lặng chợt tối sầm đi vài phần.
Khương Hành sợ Tạ Sầm lại tới tìm nên sáng hôm sau cô đã xin nghỉ tiết tự học buổi sáng, mãi đến bảy giờ năm mươi cô mới đến lớp.
Đối với cô hiện giờ, trốn được ngày nào hay ngày nấy.
Hôm nay Cố Tu Hạc mặc một bộ đồ màu trắng, gồm áo sơ mi và quần thể thao trắng. Vốn dĩ làn da của cậu đã rất trắng, trắng như tuyết vậy. Kết hợp với khuôn mặt thanh lãnh kia, nó càng làm toát lên vẻ thuần khiết không vướng bụi trần. Nhìn cậu vô cùng sạch sẽ và thanh tú khiến Khương Hành khi bước vào cửa cũng có chút ngẩn ngơ.
Sau khi ngồi vào chỗ, cô quay đầu nhìn cậu vài lần. Chàng trai dường như nhận ra điều gì đó nên khẽ nghiêng đầu nhìn sang. Khương Hành không nhịn được mà lên tiếng hỏi: “Chiều qua lúc tan học, có phải cậu định quay lại cứu tôi không?”
Sau khi lên xe buýt cô mới kịp phản ứng lại. Người này rõ ràng đã đi rồi, tại sao đột nhiên lại quay trở lại cơ chứ.
Cố Tu Hạc nhìn cô một cái rồi lập tức quay đi, hiếm khi cậu mới giải thích một câu: “Không có, tôi chợt nhớ ra mình để quên đồ nên mới quay lại lấy.”
Khương Hành trực tiếp bật cười: “Bình thường cậu chẳng thèm đếm xỉa gì tới tôi, sao hôm nay tự dưng lại giải thích?”
Cố Tu Hạc không nói gì, đôi môi cậu mím chặt lại.
Khương Hành nghiêng đầu nhìn cậu, nụ cười trên mặt cô càng thêm rạng rỡ.
Cố Tu Hạc nhìn ra hàng cây ngoài cửa sổ. Cửa sổ đang đóng chặt, trên mặt kính phản chiếu khuôn mặt của hai người. Do góc độ lệch đi mà trông hai người như đang nép sát vào nhau vậy.
Cậu không đưa ra thêm bất kỳ lời giải thích nào khác.
Chuyện quay lại ngày hôm qua, đúng thật là do cậu đã để quên đồ.
…
Sau khi kết thúc tiết học thứ ba buổi sáng, lớp trưởng thể dục đi tới bảo Khương Hành đăng ký tham gia thi đấu. Đúng như những gì cô nghe được trong tiết thể dục ngày hôm qua, tất cả các nữ sinh trong lớp đều phải tham gia.
Lớp 2 có tổng cộng chín bạn nữ, trong đó có hai bạn hơi mập và hai bạn hơi thấp. Ngoài năm người chính thức ra sân, những người còn lại đều sẽ là cầu thủ dự bị.
Lớp trưởng thể dục nói với giọng đầy may mắn: “Cũng may là cậu mới chuyển trường tới, nếu không thì lớp mình không gom đủ người rồi. Cũng không hy vọng các cậu ghi được điểm số, cứ coi như đi tham gia cho đủ đội hình thôi.”
Khương Hành vốn chỉ muốn làm một nàng tiên nhỏ nhắn dịu dàng, cô không mấy mặn mà với môn thể thao bạo lực này. Cô ngập ngừng lên tiếng: “Tôi ngay cả chạy tám trăm mét còn không nổi, từ nhỏ cơ thể đã rất yếu ớt rồi...”
Nói xong, cô còn làm bộ làm tịch khẽ ho lên vài tiếng.
Lớp trưởng thể dục cảm thấy đau đầu, đành phải dùng lời lẽ nhẹ nhàng để tiếp tục khuyên nhủ. Cố Tu Hạc ngồi bên cạnh đang cầm bút bỗng khựng lại, cậu chợt nhớ tới chuyện xảy ra vào chiều ngày hôm qua.
Cậu nhận ra những lời thốt ra từ miệng người này toàn là lời nói dối không chớp mắt.
Cuối cùng Khương Hành vẫn quyết định tham gia, bởi vì cô nghe nói Mục Cảnh Sơ cũng đã đăng ký tên mình.
Cô cảm thấy đây có lẽ là một cơ hội tốt cho mình.
Thời gian không còn nhiều, giải bóng rổ sẽ diễn ra vào đầu tháng sau. Vì vậy, ngay sau khi đăng ký vào buổi sáng, buổi trưa cùng ngày cả đội đã bắt đầu tập luyện từ mười hai giờ đến một giờ trưa.
Khương Hành ăn cơm xong liền đi ra sân vận động để tập dẫn bóng.
Mấy bạn nữ đều không có chút căn bản nào về bóng rổ, thậm chí ngay cả bóng cũng cầm không chắc. Sau khi đập bóng suốt cả một buổi trưa, khi tập luyện xong xuôi thì tay ai nấy đều mỏi nhừ như muốn đứt rời.
Sau khi chia tay mọi người ở sân tập, một số bạn nữ trở về ký túc xá đi ngủ, một số khác thì về nhà thuê để nghỉ ngơi. Chỉ có Khương Hành là quay trở lại lớp học, quả nhiên cô thấy Cố Tu Hạc cũng đang ở đó và đang vùi đầu vào giải bài tập.
Cậu nghe thấy cô quay lại nhưng cũng không hề ngẩng đầu lên.
Khương Hành ngồi vào chỗ của mình, cô cũng chẳng thèm khách sáo với cậu mà đưa chân đá đá vào người cậu. Hiện tại hai tay cô đều mỏi đến mức không nhấc lên nổi.
Đối diện với ánh mắt nhìn sang của cậu, cô hất hàm ra vẻ như một đại ca: “Tôi muốn uống nước.”
Cô ra hiệu bảo cậu vặn nắp bình nước để trên bàn giúp mình.
Cố Tu Hạc dường như lười chẳng buồn nhìn cô thêm lần nào nữa. Cậu trực tiếp quay đầu đi và giả vờ như không nghe thấy gì.
Khương Hành bực mình lại đá cho cậu một cái nữa: “Cậu không thể đối tốt với tôi một chút sao, tôi đang đi giành vinh quang về cho lớp đấy.”
“Không hiếm lạ.”
Chàng trai vô cảm đáp lại một câu như vậy.
Khương Hành bị nghẹn lời đến mức không nói được gì, cô hầm hừ bảo: “Không uống nữa.”
Nói xong, cô nằm gục xuống bàn để tự mình hờn dỗi.
Cô thầm oán trách bản thân mình sao mà số khổ đến thế.
Cố Tu Hạc cúi đầu viết thêm một lúc, thấy bên cạnh không còn tiếng động nào phát ra thì nhất thời bài tập cũng không thể làm vào đầu được nữa. Cậu im lặng một lát, cuối cùng cầm lấy bình nước màu hồng trên bàn của Khương Hành, vặn mở nắp chai rồi nhìn sang bên cạnh.
Thấy cô đang nhắm mắt, cậu mím môi rồi do dự đưa tay chọc chọc vào cánh tay cô hai cái.
Khương Hành vặn vẹo thân mình, cô vẫn đang giận dỗi nên nhất quyết không thèm uống.
Hiện tại cô đang cần người khác phải dỗ dành mình mới chịu.
Nào ngờ đối phương lại không hề mắc mưu cô. Cậu trực tiếp vặn chặt nắp chai nước lại, thậm chí còn phát ra một tiếng “chít”, có thể thấy được cậu đã vặn chặt đến mức nào.
Sau đó, cậu thản nhiên đặt bình nước trở lại vị trí cũ.
“......”
......Chiều thứ Sáu, vào tiết Thể dục thứ hai, Lớp 1 cũng có tiết này nên Khương Hành hiếm khi mới tình cờ gặp được Mục Cảnh Sơ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

