Nhưng nghĩ đến những hành động trước kia của cậu, cô thấy cần phải nói cho rõ ràng: "Nhưng cậu không được bá đạo như vậy đâu. Tình yêu phải mang đến sự dịu dàng và tốt đẹp cho đối phương chứ không phải là sự tổn thương. Tớ hy vọng khi ở bên tớ, cậu sẽ cảm nhận được sự vui vẻ và hạnh phúc chứ không phải là lo âu hay buồn bã. Chúng ta vẫn còn một chặng đường dài phía trước, chỉ khi tin tưởng lẫn nhau thì mới có thể đi xa được. Cố Tu Hạc, cậu phải tập tin tưởng tớ đi."
Khương Hành chợt nghĩ đến nội dung trong hai cuốn sách đó, dù là Cố Tu Hạc và Mục Cảnh Sơ hay Tạ Sầm và "Khương Hành", tình yêu nồng cháy của họ tuy đẹp đẽ thật đấy nhưng lại đầy rẫy máu và gai góc. Cái chết của Cố Tu Hạc, sự tuyệt vọng của Mục Cảnh Sơ, sự sa đọa phóng túng của Tạ Sầm, và cả việc Khương Hành từ một người đơn thuần lương thiện trở nên lạnh lùng vô tình... những chuyện đó khiến người ta không khỏi rùng mình sợ hãi.
Cô không muốn cả hai cũng dẫm lên vết xe đổ đó.
Nghe những lời này, cơ thể Cố Tu Hạc bỗng cứng đờ lại. Hồi lâu sau cậu mới ngẩng đầu khỏi cổ cô, đôi mắt sâu thẳm nhìn cô chằm chằm rồi khẽ hỏi: "Vì vậy nên cậu mới không cần Tạ Sầm nữa đúng không?"
Thật chẳng hiểu nổi trong đầu cái tên này đang nghĩ cái gì nữa.
Lười chẳng buồn tranh cãi với cậu nữa, cô cúi xuống nhìn túi bữa sáng trên tay cậu rồi định đưa tay ra lấy.
Cố Tu Hạc hơi ngẩn người nhìn cô, vẻ u tối trong mắt cậu nhanh chóng tan biến như thủy triều rút.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
