Thấy cô quay lại, cậu lười biếng tựa lưng ra sau rồi đưa tay nheo nheo sống mũi. Ánh mặt trời buổi chiều chiếu qua cửa sổ phía sau, khiến nửa người cậu chìm trong ánh sáng. Những tia nắng chói chang dát lên người cậu một lớp màng vàng óng, làm cho ngũ quan vốn đã tinh tế của chàng trai thêm phần thần thánh và tốt đẹp.
Khương Hành đi tới định ngồi xuống bên cạnh, nào ngờ lại bị cậu trực tiếp đưa tay ngăn lại. Bàn tay to lớn ôm lấy eo cô rồi dùng lực kéo một cái, khiến cô ngồi thẳng lên đùi mình.
Chàng trai khẽ cười thành tiếng, uể oải đưa tay nghịch dái tai cô rồi dùng chất giọng khàn khàn hỏi: "Trưa nay đã nghe được những gì rồi?"
Khương Hành quay đầu nhìn cậu, trong đầu không kìm được mà nhớ tới cảnh tượng bị chặn đường sau giờ học năm ngoái.
Lúc đó bóng lưng rời đi của cậu rất lạnh lùng, nhưng sau đó, trái tim cô lại rất ấm áp.
Không hiểu sao hiện tại cô cảm thấy hơi khó để đối chiếu người trước mắt này với người trong lòng mình.
Trong lòng cô hiểu rõ, lúc đó Cố Tu Hạc quả thực không có lý do gì để giúp mình, bởi vì khi ấy hai người cũng không thân thiết lắm, hơn nữa đám học sinh Trường số 3 kia cũng chẳng dễ chọc vào, không cần thiết phải tự rước họa vào thân.
Nhưng trong lòng cô vẫn thấy khó chịu.
Em họ của cậu như thế mà cậu còn liều mạng cứu người, cô bắt đầu nghi ngờ liệu người này có thực sự thích mình hay không?
Nghĩ đến đây cô càng thấy khó chịu hơn, nhưng cô nghĩ mình mang linh hồn của một người trưởng thành nên nhìn nhận vấn đề phải lý trí một chút, liền lắc đầu nói: "Không có gì."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


