Lưu Mộng Dao ngồi tại chỗ với khuôn mặt tái nhợt, cô ta biết rõ mọi người đang nói gì về mình. Về việc quay cóp, cô ta thừa nhận bản thân không giải được câu cuối, lúc hết giờ nộp bài đã vô tình liếc thấy bài thi của Cố Tu Hạc nên tiện tay điền vào luôn.
Nếu biết trước sau này sẽ xảy ra chuyện với cuốn sổ tay, chắc chắn cô ta sẽ không bao giờ làm như vậy.
Cuốn sổ đó không phải do cô ta xé. Ngày hôm đó cô ta vào nhà vệ sinh sau giờ học là vì phát hiện trong ngăn bàn có một bức thư của Mục Cảnh Sơ lớp 1 bên cạnh gửi cho mình. Cô ta vốn thầm thích Mục Cảnh Sơ, dù biết là không thể nhưng vẫn ôm một tia hy vọng hão huyền...
Chuyện này cô ta không thể nói ra, vì nói ra chỉ khiến người khác cười nhạo cô ta là đỉa đói đòi đeo chân hạc. So với việc bị hiểu lầm là quay cóp bài, cô ta càng không thể chịu đựng được việc khiến người con trai ấy ghét bỏ mình.
Lúc tan học, Trần Tuyết chạy đến nói với Khương Hành: "Mọi người đều nói cô ta chép bài đấy. Thật là nực cười, cô ta đuổi cậu đi hóa ra là vì có tâm cơ này, Lớp phó Vật lý không cho cô ta mượn vở là đúng rồi."
"Cái người này xấu tính thật đấy, còn vu khống cậu quay cóp trong kỳ thi nữa, đúng là đồ mặt dày vô sỉ."
Khương Hành tỏ vẻ đồng tình gật đầu, cô thầm nghĩ Cố Tu Hạc đúng là quá thảm rồi.
"Chứ còn gì nữa?"
Khương Hành bực dọc lườm cậu một cái, cô còn cảm thấy sốt ruột thay cho cậu nữa là.
Cũng may là giáo viên chủ nhiệm không đến mức mù quáng, ngay ngày hôm sau đã tách Cố Tu Hạc và Lưu Mộng Dao ra.
Cố Tu Hạc được chuyển đến ngồi một mình ngay cạnh bàn giáo viên.
Khương Hành cũng đổi chỗ ngồi vì lý do cô và Tô Tiểu Thắng nói chuyện phiếm quá nhiều. Cô chuyển đến ngồi ngay phía sau Cố Tu Hạc, vị trí y hệt như lúc mới khai giảng, chỉ khác là khi đó cô ngồi trước còn cậu ấy ngồi sau.
......
Ngày lễ Giáng sinh năm đó rơi vào thứ Sáu. Lần này Cố Tu Hạc đã có một cuộc đời khác hẳn với trong sách, cậu không cần phải chạy đến công viên giải trí bán hàng giữa trời đông giá rét, không bị cô em họ nhìn thấy rồi chịu nhục nhã, và càng không cần phải đánh nhau một trận vô duyên vô cớ với Mục Cảnh Sơ.
Tối hôm đó, Cố Tu Hạc dùng bữa tại nhà bà nội Vương, và Khương Hành cũng có mặt ở đó.
Vì bố mẹ Khương đều vắng nhà nên bà nội Vương đã gọi cô sang ăn cùng. Thành tích của Đậu Đậu có sự tiến bộ rõ rệt khiến bà nội Vương vô cùng phấn khởi.
Mọi người đã cùng nhau ăn một bữa cơm thật náo nhiệt và ấm cúng.
Sau Giáng sinh thì Tết Dương lịch cũng sắp đến, nhà trường định tổ chức một buổi lễ lớn. Mỗi lớp bắt buộc phải có ít nhất một tiết mục biểu diễn, thậm chí trường còn mời cả phóng viên trong thành phố đến nên rất có thể sẽ được lên đài truyền hình địa phương.
Lớp 2 chuẩn bị một tiết mục nhảy hiện đại với sự tham gia của năm bạn nữ và chín bạn nam.
Khương Hành cũng là một trong số đó.
Chương trình học lớp 11 khá căng thẳng nên mọi người chỉ có thể tranh thủ thời gian buổi trưa và sau giờ học để tập luyện. Chính vì thế mà suốt một tuần liền, Khương Hành và Cố Tu Hạc không thể cùng nhau đi về.
Buổi biểu diễn mừng năm mới được sắp xếp vào chiều thứ Năm.
Sát giờ biểu diễn, một sự cố bất ngờ xảy ra khiến tất cả mọi người không kịp trở tay. Một bạn nam trong nhóm nhảy lúc trưa đi đá bóng đã bị trẹo chân nên không thể lên sân khấu biểu diễn được.
Tiết mục nhảy này đã được lớp 2 tập luyện từ rất sớm, ai nấy đều vô cùng coi trọng và hạ quyết tâm phải so tài cao thấp với lớp 1 và lớp 3. Các thành viên đều được tuyển chọn kỹ lưỡng với dàn nữ có vóc dáng cân đối và dàn nam cao gầy, chiều cao và thể hình không chênh lệch là bao. Bây giờ thiếu mất một người, nhất thời không thể tìm ra ai phù hợp để thay thế.
Khương Hành chợt nghĩ ngay đến Cố Tu Hạc.
Sợ cậu không đồng ý nên cô không dám hứa trước với cả lớp, cô vội vã hăm hở chạy lên lớp, quả nhiên thấy Cố Tu Hạc vẫn đang ngồi im lặng một mình tại chỗ.
Cô phấn khích chạy đến nói với cậu về việc này: "Tôi thấy cậu cực kỳ hợp luôn, đây là cơ hội tốt như vậy cậu không được bỏ lỡ đâu. Sau này còn được lên tivi nữa cơ, rồi các khóa đàn em còn được thấy ảnh của chúng mình trên bảng tin nữa. Nhanh lên, đi với tôi đi, cơ hội hiếm có lắm đấy."
Cố Tu Hạc ngẩng đầu nhìn cô, lúc này cô đã thay trang phục biểu diễn với chiếc áo thun đen rộng rãi phối cùng quần thể thao màu đỏ. Trên trán cô còn buộc một dải ruy băng đen in chữ trông vô cùng năng động và tràn đầy sức sống thanh xuân.
Hình ảnh này hoàn toàn khác hẳn với vẻ thường ngày của cô.
Trong lòng cậu bỗng dâng lên một cảm giác khó chịu mơ hồ, cậu liền lạnh lùng thốt ra hai chữ: "Không đi."
Khương Hành cứ ngỡ là cậu ngại ngùng nên ra sức khuyên nhủ: "Ai mà biết nhảy đâu chứ? Toàn là nhảy đại thôi mà, cậu cứ đứng ở hàng cuối rồi khua tay múa chân vài cái là được."
"Đây cũng coi như là một cách rèn luyện, sau này lên đại học sẽ có rất nhiều hoạt động như vậy, cậu có muốn trốn cũng không được đâu. Ba năm cấp ba dù sao cũng phải để lại cho mình chút kỷ niệm chứ?"
Cố Tu Hạc vẫn mím chặt môi không chịu nới lỏng.
Nhưng cậu cũng không đưa ra thêm lời từ chối nào nữa.
Bây giờ Khương Hành đã nắm bắt được phần nào tính cách của cậu. Người này thực chất là kiểu miệng cứng lòng mềm, hay còn gọi là kiêu ngầm, chắc hẳn trong lòng cũng có chút lung lay rồi. Cô nén cười và tiếp tục dỗ dành: "Thôi mà, coi như là vì tôi đi, cầu xin cậu đấy, danh dự của lớp chúng mình đều trông cậy cả vào cậu thôi."
"Còn hai tiếng nữa mới đến giờ diễn, với sự thông minh của cậu thì chỉ cần nhìn qua hai lần là chắc chắn sẽ thuộc bài ngay. Biết đâu lúc đó cậu còn nhảy đẹp hơn cả tôi ấy chứ, đi thôi nào..."
Nói rồi cô kéo tay định lôi cậu đứng dậy.
Đúng lúc Cố Tu Hạc chuẩn bị bị cô kéo đứng lên, điện thoại trong túi áo Khương Hành chợt vang lên.
Là Trần Tuyết gọi đến.
"Cậu đang ở đâu đấy? Mau quay lại tập nhảy đi, lớp trưởng vừa tìm được một bạn bên lớp 5 sang cứu viện rồi."
"......"
Khương Hành đờ người ra, cô cứng nhắc quay đầu nhìn Cố Tu Hạc.
Cô phát hiện cậu đã cầm bút lên tiếp tục làm bài tập, cậu chẳng thèm nhìn cô, khóe miệng trĩu xuống với vẻ mặt trông khá hầm hừ.
Khương Hành cảm thấy chột dạ, cô rụt rè liếc nhìn cậu một cái rồi cuối cùng lắp bắp nói: "Vậy... tôi... tôi đi đây."
Cô rụt cổ lại, không dám nhìn thẳng vào người ta mà lủi thủi quay lưng chạy biến.
Cô tự trách mình đúng là nhiệt tình quá mức hóa ra lại làm hỏng chuyện.
Cố Tu Hạc đưa mắt nhìn ra cửa lớp, bóng dáng cô đã biến mất tăm. Cậu khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo vẻ tự giễu.
Cậu vừa giận vì những lời đường mật cô vừa nói kiểu như 'tất cả đều trông cậy vào cậu', lại vừa giận chính mình khi nãy suýt chút nữa đã bị cô dỗ dành mà định đi theo thật...
Trong lớp học lại chìm vào không gian yên tĩnh, Cố Tu Hạc vùi đầu vào đống bài tập, nhưng thực chất cậu chẳng thể tập trung nổi khi bên ngoài kia đang náo nhiệt đến vậy.
......
Chỉ còn mười phút nữa là đến lượt lớp 2 lên sân khấu, nhưng bạn nam thay thế vẫn chưa thuộc bài, hơn nữa vì quá căng thẳng nên cậu ta càng nhảy càng loạn. Cuối cùng cậu ta đau khổ nói: "Tôi thực sự không nhảy được đâu, cái này khó quá."
Mọi người đều lộ vẻ lo lắng ưu sầu.
Khương Hành đứng bên cạnh chứng kiến cảnh này liền gãi đầu bước ra: "Hay là thế này đi, tớ cũng sẽ không lên diễn nữa. Những người còn lại cứ nhảy theo đội hình cũ, đến lúc đó lớp trưởng và Trần Tuyết dịch sang phía bên này một chút chắc là người xem sẽ không nhận ra đâu."
Nghe cô nói vậy, những người khác đều do dự: "Không sao đâu, cứ cùng lên đi, nhảy không tốt thì thôi."
Khương Hành lắc đầu, dù trong lòng có chút tiếc nuối nhưng sau khi nói xong cô lại thấy thoải mái hơn hẳn. Cô mỉm cười bảo: "Vừa hay tớ cũng cảm thấy trong người hơi khó chịu."
Ngừng một chút, cô lại nói: "Mục tiêu của lớp mình là nhắm tới giải nhất, tớ có lên sân khấu hay không cũng không quan trọng. Nếu lớp được giải nhất thì chắc chắn cũng có phần của tớ mà."
Thực ra cơ thể cô chẳng có gì không khỏe cả, chỉ là cô cảm thấy nãy giờ mình thật có lỗi với Cố Tu Hạc.
Cảm giác như cô đang trêu đùa cậu vậy.
Cô mỉm cười với mọi người rồi quay người bước đi, đi được vài bước cô còn đưa tay vẫy chào về phía sau.
Ủy viên Thể dục nhìn theo bóng lưng của cô rồi nghiến răng nói: "Chúng ta tập lại một lần nữa, nhất định phải giành giải nhất."
Khương Hành quay trở lại lớp, vẫn chỉ có một mình Cố Tu Hạc cô đơn ngồi tại chỗ làm bài tập. Cô tiến tới và ngồi xuống ngay phía sau cậu.
Vì buồn chán nên cô nằm bò ra bàn, còn lấy ngón tay nghịch nghịch cái mũ áo sau lưng cậu.
Cố Tu Hạc thấy cô quay lại thì không khỏi ngẩn người ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
