Ôi đcm nó chứ, tôi phải làm cái trò mèo này ra vì ai hả? Vì tôi lo cho nó đấy! Cái đồ không biết điều như nó có bị người ta trùm bao tải hội đồng cũng xứng đáng thôi í!
"Mặc kệ mày đấy." Tôi trừng mắt nhìn nó, nhai nốt cái bánh macaron trong miệng, nói lẫy "Từ giờ có chuyện đừng có tìm tao nữa."
Tôi cảm thấy bất lực thật sự, từ nhỏ đến lớn lúc nào có chuyện nó cũng thích một mình giải quyết, chẳng bao giờ chịu kể cho ai. Tôi biết lần này thằng Trường không muốn cho tôi biết vì sợ tôi áy náy, nhưng tôi lại cảm thấy như thể mình không đủ đáng tin cậy và thân thiết với nó vậy. Nó dùng câu nói "Đây là chuyện của tao" để gạt bỏ mọi trách nhiệm và liên quan đến tôi, mặc dù cả tôi và nó đều biết rõ nếu không vì tôi thì nó đã chẳng phải gặp rắc rối với hội thằng Quân.
"Mày nghĩ tao có chuyện cần tìm mày à?" Công Trường bật cười, khinh bỉ nhìn tôi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



