"Ừ, tao có bao giờ hiếu khách đâu." Tôi liếc nó, thản nhiên đáp, tay cho vào túi lấy ra vài viên kẹo chanh nhét vào tay nó "Không biết lấy gì để cảm ơn bạn, thôi thì của ít lòng nhiều, mày nhận cho tao vui."
Không đợi Khánh phản ứng lại, tôi lùi về phía sau nửa bước, nhanh nhẹn vẫy tay với nó, sau đó đóng cửa lại luôn. Tôi nhận ra tiếp xúc với Khánh không tốt cho sức khỏe tim mạch tẹo nào.
.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



