"OK rồi đấy!" Tôi thu tay lại, ngắm nghía đầu tóc của nó, vẫn cảm thấy không hài lòng lắm "Thực ra tao thấy... A? Sao thế?" Tôi giật mình nhận ra từ nãy tới giờ Gia Khánh đang chăm chú nhìn mình, còn khoảng cách giữa chúng tôi thì trở nên cực-kỳ-gần, gần đến mức tôi có thể ngửi được mùi hương nước xả vải nhàn nhạt tỏa ra từ trên người nó. Thơm quá.
Gia Khánh không lên tiếng, nó vẫn im lặng chú mục vào tôi. Tôi ngẩn người nhìn sâu vào trong mắt nó, tôi có thể thấy được hình bóng của mình phản chiếu qua đôi đồng tử nâu sậm xinh đẹp kia, cùng với vô vàn tia sáng li ti tựa sao trời. Nếu như nó cứ nhìn tôi thế này, có lẽ tôi sẽ chết đuối trong ánh mắt của nó mất...
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



