.
.
Khi chúng tôi ra khỏi cổng trường, tôi đề nghị chở Châu Anh. Tôi không ngại để con gái lái xe, dù sao trong những việc nhỏ nhặt thế này, chỉ cần con gái muốn, tôi đều có thể dễ dàng nhượng bộ. Tôi cũng biết rõ lý do Châu Anh chủ động muốn chở tôi, chỉ là nó đi quá chậm, chậm đến mức tôi mất hết sạch kiên nhẫn.
Châu Anh hơi do dự một chút, cuối cùng nó vẫn gật đầu nhường vị trí cho tôi.
Damn, càng ngày tôi lại càng thấy Châu Anh hợp gu. Nó thông minh, tinh tế, biết cách nói chuyện, có khiếu hài hước, và đặc biệt là biết điểm dừng. Kiểu con gái thế này rất khó tán, thậm chí, càng tấn công nhiệt tình thì lại càng phản tác dụng. Nhưng mà, cái gì càng có tính thách thức thì mới càng thú vị.
Đi được một đoạn, đột nhiên Châu Anh vỗ nhẹ vào vai tôi. Nó hơi ngập ngừng một chút.
"Lỡ mà có người phát hiện mày chở tao về thì sao?"
Tôi hỏi lại nó: "Người ta thấy mày đi với tao thì làm sao?" Thực sự thì tôi không cảm thấy vấn đề có gì to tát, hơn nữa, điều này còn giúp tôi loại được không ít thằng có ý định tiếp cận Châu Anh. Tất nhiên tôi không ngán thằng nào cả, nhưng bớt được càng nhiều rắc rối càng tốt.
Châu Anh chán nản thở dài:
"Mày có chắc là không ai nhận ra mày không?"
Nếu vì tôi mà Châu Anh vướng phải rắc rối, thế thì nó không ghét lây cả tôi là may, còn cua thế nào được nữa.
"Chắc chắn." Châu Anh đáp lại chắc nịch. Hình như nó rất tự tin rằng cái kính râm và áo khoác sẽ biến nó thành một người khác.
Tôi bất lực thở dài. Đôi khi nó rất khôn khéo, nhưng có những lúc nó còn ngây thơ hơn thằng em 5 tuổi của tôi nữa.
Đúng lúc này, thằng Lâm từ phía sau phóng xe vượt qua chúng tôi. Trâm ngồi sau xe nó mỉm cười vẫy tay với Châu Anh, nói to:
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)