Ước xong, Khánh thổi tắt nến.
"Chỉ thế thôi à?" Tôi ngỡ ngàng vì mọi thứ xảy ra quá nhanh, "Người ta bảo nếu nói ra thì điều ước sẽ không thành hiện thực..."
"Năm nào Châu Anh cũng đón sinh nhật với tao được không?" Khánh dịu dàng ngắt lời tôi, nó nhìn tôi chăm chú.
Tôi ngẩn người nhìn hình bóng chính mình phản chiếu trong đôi mắt đẹp ấy, nói một cách chắc chắn:
"Tao hứa."
"Thế là được rồi." Khánh bế tôi ngồi lên đùi nó, khuôn miệng cong lên hết cỡ, giọng nói ngập tràn hạnh phúc, "Tao phải nói ra điều ước thì Châu Anh mới nghe thấy để thực hiện chứ."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



