"Châu Anh xấu tính lắm." Đôi môi mềm mại của Khánh chậm rãi di chuyển dọc theo cổ tôi, dừng lại ở sau tai, "Biết tao không vui Châu Anh phải dỗ chứ, sao lại lờ tao đi như thế? Bé Chanh hết thương tao rồi à?"
"Không có mà..." Tôi yếu ớt phủ nhận, giọng nói mềm nhũn như đang làm nũng.
Tôi có cảm giác cơ thể mình như một đồng cỏ khô, mà Khánh chính là mồi lửa, chỉ cần là nơi nó chạm vào, ngay lập tức ở đó bùng lên ngọn lửa, từng chút một thiêu đốt lý trí của tôi. Không gian chật hẹp và tăm tối khiến tôi trở nên nhạy cảm hơn bình thường, còn Khánh thì liên tục tìm cách quyến rũ tôi... Ôi... ăn gian quá đi mất.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)