"Cái gì về mày tao chả biết." Tôi mỉm cười, vươn tay túm cổ áo Khánh, ép nó cúi đầu xuống thấp để hôn nó.
Dù sao cả hai đứa vẫn đang ở khu quân sự, chỉ vài giây sau tôi đã buông Khánh ra. Tôi bật cười khi thấy gương mặt bất mãn của Khánh, dịu dàng xoa đầu nó, an ủi:
"Về tao bù cho nhé?" Ngón tay tôi lướt nhẹ qua đôi môi hồng nhạt xinh đẹp của nó, dằn lại xúc động muốn tiếp tục nụ hôn vừa nãy, "Ngoan, đừng kén ăn quá, mình phải ở đây tận một tuần đấy."
Khánh nghiêng đầu hôn lên lòng bàn tay tôi, khẽ gật đầu:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)