Tôi không muốn hỏi kỹ và khiến Khánh thấy khó xử, tôi cũng không muốn mình trở thành gánh nặng hay áp lực của nó, vì vậy tôi chỉ nói:
"Tao biết thời gian này rất khó khăn với mày. Có lẽ mày quen với việc giải quyết rắc rối một mình và giữ hết mọi tâm sự trong lòng, nhưng bây giờ mày còn có tao nữa mà, chuyện gì không quá khó nói thì có thể kể cho tao nghe, mặc dù tao không thể làm gì nhiều nhưng nói ra sẽ giúp mày thấy nhẹ lòng hơn."
Đầu dây bên kia im lặng một chút, vài giây sau, tôi nghe thấy Khánh cười khẽ, giọng nói dịu dàng quá dỗi:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)