"Tao ăn bánh trôi tàu được mà." Khánh chợt ôm siết lấy tôi từ phía sau, giọng nói hơi khàn khàn, "Châu Anh không cần mất công vậy đâu."
"Không mất công." Tôi cười khẽ, "Tao muốn nấu riêng cho Khánh cũng giống như Khánh muốn ăn bánh trôi tàu cùng tao thôi."
Tôi biết Khánh có thể nhượng bộ, thay đổi thói quen hay sở thích vì tôi, nhưng tôi không muốn điều đó. Nếu để tôi vui mà Khánh phải khó chịu thì đâu còn ý nghĩa gì nữa, rõ ràng có rất nhiều cách để cả hai đều hài lòng cơ mà.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)