Thời gian đầu tôi thấy thất vọng về bản thân đến mức tôi chẳng muốn gặp ai, tôi bắt đầu nghĩ giá như mình không nhảy, giá như mình không tốn thời gian vào những việc vô bổ kia thì có lẽ tôi đã có thể đỗ vào Trần Phú Chuyên, đã có thể khoác lên bộ đồng phục màu thiên thanh, đã có thể ở bên cậu ấy.
Tôi tự ngắt kết nối với hầu hết các mối quan hệ cũ, thậm chí tôi còn tìm cách tránh mặt cậu ấy, lâu dần người ta cũng không còn liên lạc với tôi nữa. Tôi như thể biến thành một người khác, khác đến mức bạn bè cấp hai đi lướt qua tôi còn chẳng thể nhận ra.
Nếu không thể vào cùng cấp ba, vậy ít nhất tôi cũng phải vào được cùng một trường đại học với cậu ấy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)