Tôi là một người thức thời, cho nên tôi đã nhanh chóng tìm cách đeo bám Trần Minh Tâm, may mắn đó là Tâm cực kỳ tình nguyện (dưới tinh thần bị ép buộc) đưa tôi về nhà.
Trước khi về tôi muốn qua ngó xem Khánh có ổn không, thế nhưng Tâm có vẻ mất kiên nhẫn, nó liên tục thúc giục tôi:
"Mày có nhanh lên không? Bố mày buồn ngủ lắm rồi."
"Không thì mày cứ về trước đi, nhà tao cũng gần đây, tao đặt xe được mà." Tôi nhẹ nhàng đáp lời nó, lục tìm điện thoại trong túi.
"Đcm mày nghĩ bố mày để mày đêm hôm đặt xe đi về một mình được à?" Nó lườm tôi, thở hắt ra "Làm gì thì nhanh nhanh lên, tao đợi mày ở dưới hầm để xe."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)