"Mày yên tâm, tao không có ý gì cả. Chỉ là tự dưng gặp được mày một mình ở đây nên tao không thể bỏ mặc mày được thôi."
Tôi ngẩn người, không biết nên đáp lại thế nào cho phải. Tất cả những gì tôi có thể làm đó là đứng đấy, lặng im nhìn chăm chú vào cặp mắt nâu sậm đẹp đến nao lòng kia, sau đó hốt hoảng nhận ra tôi không thể tìm ra được một chút xíu giả dối nào trong đôi mắt ấy. Chẳng lẽ Gia Khánh giỏi che giấu hơn ư? Hay là... nó đang thật lòng?
Bỗng nhiên Khánh bật cười, nó nâng mắt nhìn dòng xe cộ tấp nập qua lại, bình thản nói tiếp:
"Châu Anh, tao không phải loại nhạt nhẽo, xấu tính, thù dai tới mức tìm cách tiếp cận mày lần hai để trả đũa đâu, tao cũng có lòng tự trọng chứ."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)