Tạ ơn trời cuối cùng Gia Khánh cũng chịu bỏ tay ra khỏi mặt tôi, nó xoay người lại nhìn Hoàng Minh, một tay khoác hờ lên vai tôi, vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi:
"Làm sao? Châu Anh đáng yêu tao không được khen à?"
"Anh nhìn người ta kìa, sao anh chẳng bao giờ khen em đáng yêu thế?" Bảo Nhi chợt thì thầm với Đức Trung, mặc dù giọng con bé rất nhỏ, thế nhưng cả đám bọn tôi đều nghe được rõ ràng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)