“Cô giúp tôi, thì muốn điều gì?”
Hạ Vãn Ca ngẫm nghĩ một lát, trả lời mơ hồ: “Tôi cần khí tím dư thừa trên người anh.”
[Còn cái tên nhóc này còn định hỏi tới bao giờ, anh cần tôi chữa chân, tôi cần khí tím để kéo dài mạng, giao dịch sòng phẳng nhé, nếu anh đồng ý hợp tác với tôi thì……]
Đang nghe nửa chừng, Lục Thu phát hiện không còn nghe được nữa. Anh ngẩng đầu lên, mới thấy đối phương đã đổi tư thế ngồi, dựa hẳn ra sau ghế, không còn tiếp xúc với mặt bàn nữa.
Nhưng chỉ nghe được nửa đầu như vậy cũng đã đủ rồi.
Trước đây Lục Thu luôn không đoán được mục đích của đối phương, nhưng khi nghe thấy cô nói rằng anh có thể giúp cô kéo dài mạng sống, thì anh cũng không còn mấy lo lắng nữa. Có qua có lại, đôi bên đều có mục tiêu thì mới là chuyện hợp lý.
Còn việc tại sao cô không nói rõ về trao đổi qua lại, Lục Thu cũng hiểu. Việc “kéo dài mạng sống” nếu để lộ ra với người khác, không chừng sẽ bị người ta lợi dụng mà khống chế.
Tuy nhiên, anh sẽ không làm vậy.
Nghĩ đến đây, Lục Thu lên tiếng: “Vậy thì thử xem?”
Hạ Vãn Ca còn đang cân nhắc nên thuyết phục thế nào thì sửng sốt: “Được… được chứ.”
“Thời hạn thử việc thì sao?”
Hạ Vãn Ca vốn cũng định nói đến chuyện này: “Tốt, một tháng, trong vòng một tháng, nếu chân anh không có tiến triển gì, tôi sẽ tự rời đi. Nhưng trong một tháng này, tôi có thể sẽ phải dành khá nhiều thời gian ở bên anh. Ưm… ít nhất hai tiếng mỗi ngày. Tuy nhiên nếu tôi có việc riêng thì có thể sẽ đến muộn về sớm, hoặc ra ngoài giữa chừng.”
Lục Thu nghiêng đầu nhìn cô: “Vậy tức là, cô vừa đến muộn, về sớm, lại còn bận việc riêng, mà tôi vẫn phải trả lương cho cô?”
Hạ Vãn Ca xoa tay, hơi ngại một chút, nhưng lời nói lại chẳng ngại chút nào: “Lương có trả hay không thì cứ xem hiệu quả trị liệu sau cùng là được. À đúng rồi, còn mấy khoản bảo hiểm xã hội không cần đóng cho tôi đâu, tôi là chủ hộ kinh doanh, tự mình đã đóng rồi. Anh chỉ cần đưa phần công ty phải đóng thành tiền mặt cho tôi là được.”
“… Cô còn là chủ hộ kinh doanh? Tự mình mở công ty à?” Lục Thu nhíu mày, xoa trán.
“Chỉ là một tiệm nhỏ tự kinh doanh thôi, không có gì to tát cả.” Hạ Vãn Ca đưa một tấm danh thiếp lên bàn anh: “Chỉ là phạm vi nghiệp vụ hơi nhiều chút.”
Lục Thu nhìn vào danh mục ngành nghề kinh doanh dài dằng dặc trên danh thiếp, chỉ cảm thấy chân mình lại càng đau hơn. Anh nghi ngờ nhìn Hạ Vãn Ca đang mỉm cười hiền hòa một lúc lâu, rồi đưa tay xoa cằm: “Ngoài những việc đó ra, tôi còn cần làm gì nữa?”
“Chờ.” Hạ Vãn Ca cong môi cười, tâm trạng dường như rất tốt. “Chờ một cơ hội.”
...
Sau khi Hạ Vãn Ca rời khỏi phòng, cô gọi Lý Phàm vào. Dù gì thì cô cũng chỉ là nửa mùa vào đây tìm cơ hội, không thể trì hoãn việc Lục Thu tuyển một trợ lý thật sự phù hợp.
Lúc này Trương Nguyệt nhiệt tình chạy đến, đặt một ly nước lên bàn làm việc của Hạ Vãn Ca: “Đại…”
“Gọi tôi là Tiểu Hạ, hoặc Vãn Ca đều được.” Hạ Vãn Ca mở miệng nói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


