“Cô đến giờ mới tới hả?” Một gã đàn ông cao chưa đến mét bảy, gầy trơ xương như cây sậy, làn da xám xanh trông đến rợn người, mặt đầy bực dọc: “Có tí đồ ăn thôi mà làm cái quái gì lâu thế? Tôi tan làm gần mười phút rồi đó! Cô tin không, tôi tát cô trước mặt người ta bây giờ!”
“Em xin lỗi mà, anh Lỗi, em bận một chút nên tới trễ. Em nấu món bò hầm cà chua anh thích nhất đó, thử xem có ngon không nha.” Giọng Trương Nguyệt nhẹ nhàng nũng nịu vang lên.
“Mấy món? Có hai món thôi hả? Cô làm ăn kiểu gì vậy? Ngần ấy thời gian mà chỉ có hai món? Cô có bỏ tâm sức ra nấu không vậy?”
“Hai món này đều mất thời gian mà, món bò hầm cà chua em để nồi đất hầm nhỏ lửa cả buổi chiều, ăn ngon lắm đó! Còn món gỏi này, phần nước sốt em cũng…”
“Rồi rồi rồi, im đi! Lắm mồm quá.” Gã đàn ông khó chịu ngắt lời: “Mang qua kia dọn ra, đứng đó nhìn tôi ăn. Ăn xong nhớ mang bát đũa về rửa, khỏi để lại cái đống bẩn cho tôi. Lần trước cô để chén bát lại, tôi đập hết rồi đấy!”
“Vâng ạ, anh Lỗi.”
Có vài người trong phòng bảo vệ nhìn thấy, định can ngăn, nhưng rất nhanh bị một ông già ngăn lại.
Ông chỉ nói một câu, “Một người nguyện đánh, một người cam chịu, nói vào cũng vô ích, khéo còn bị chửi lo chuyện bao đồng.”
Hạ Vãn Ca hít sâu một hơi, những lời cô chuẩn bị sẵn để khuyên nhủ đều bay sạch khỏi đầu.
Gã đàn ông này, nhìn mặt đã thấy là kiểu vô học, tự phụ, ăn bám, sống thọ cũng vô ích. À không, hắn dùng tuổi thọ để đổi lấy lễ cúng đèn rồi, chắc cũng chẳng sống được bao lâu nữa, đến tuổi già còn chưa tới.
“Trương Nguyệt, đợi chút.” Hạ Vãn Ca bước nhanh tới, mặc cho ánh mắt trần trụi của gã đàn ông quét tới, cô nói với Trương Nguyệt: “Em cầm lấy tay hắn đi.”
Lỗi còn chưa hiểu gì, Trương Nguyệt thì mừng rỡ. Cô nghĩ đây là đại sư đang giúp cô củng cố duyên phận nên ngoan ngoãn nắm lấy cổ tay hắn.
Hạ Vãn Ca cúi mắt, tay trái kết ấn dẫn linh khí, tay phải duỗi thẳng ngón, dùng tay thay dao.
“Ngàn mối tơ duyên chặt một sợi, vạn sự quy về chính đạo.”
Niệm chú xong, Hạ Vãn Ca vung tay lên, chém mạnh từ dưới lên, tách hai người ra.
Giữa hai người như có một luồng gió sắc bén cắt qua, những người xung quanh đang lén hóng hớt đều cảm thấy tóc mình vừa bị gió thổi tung.
Họ mờ mịt nhìn Trương Nguyệt đang cúi đầu và tên Lỗi mặt đầy tức giận, trong lòng ai nấy đều có cùng một cảm giác khó tả, giống như khí trường vốn dĩ hòa hợp của hai người bỗng bị cắt lìa.
“Mày làm cái gì vậy?! Mày phát điên cái gì đấy?!” Lỗi gào lên với Hạ Vãn Ca.
Cô chẳng thèm để ý, chỉ lùi về phía sau vài bước, cẩn thận bỏ chiếc vòng tay giờ đã hơi xỉn màu vào lại hộp, rồi đút tay vào túi, tìm chỗ dựa tường thoải mái đứng nhìn
Chuẩn bị xem kịch vui.
Lỗi thấy Hạ Vãn Ca không đếm xỉa đến mình, lại thấy khí thế cô không giống người dễ chọc, biết mình không đấu lại được, lập tức quay sang trút giận lên Trương Nguyệt.
Nhưng thế vẫn chưa hả giận, cô túm lấy đống hộp còn lại, điên cuồng ném vào mặt hắn, khiến Lỗi sợ đến mức không dám đánh trả.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


