Triệu Uyển ban đầu còn khuyên cô nên học luật, phải biết dùng pháp luật làm vũ khí chiến đấu. Kết quả mới ra trường chưa được bao lâu đã quay sang hỏi cô, có cách nào giết chết tên đàn ông ruồng bỏ vợ con tàn nhẫn kia không.
Nghĩ tới đây, Hạ Vãn Ca cười khẽ, rồi mở ảnh ra định trêu bạn vài câu, ai ngờ vừa nhìn đến góc ảnh thì sững người.
Đó chẳng phải là ông chủ của Trương Tống, người từng được gọi là con cưng của vận khí mà cô từng gặp trước đây sao
Ngây người mấy giây, Hạ Vãn Ca lại càng thấm thía mức độ gấp rút của Triệu Uyển. Bình thường mà gặp được trai đẹp như ông chủ Trương Tống, cô ấy thể nào cũng đã nhắn tin cho cô ngay.
Mà chắc cũng sắp rồi.
Quả nhiên, Hạ Vãn Ca chưa đợi bao lâu thì tin nhắn từ Triệu Uyển, sau khi nộp xong luận văn, đã ập đến như bão.
Uyển Uyển một đêm thành phú bà: [A a a, chị em ơi, cậu biết tớ vừa nhìn thấy ai không, mỹ nam đó. Mỹ nam ngồi xe lăn đó trời ơi, là người ở góc trên bên trái tấm ảnh tớ vừa gửi cho cậu đấy, mở lên xem đi, tớ không dám chụp lại lần nữa đâu.]
Uyển Uyển một đêm thành phú bà: [Cậu biết anh ấy là ai không, người của nhà họ Lục ở phía đông thành phố đấy. Hiếm khi thấy được anh ta, nghe nói mấy năm nay vì đôi chân của anh ấy mà công ty phải dời đến khu có môi trường tốt, còn đặc biệt xây hẳn một khu văn phòng không rào cản cho người khuyết tật.]
Hạ Vãn Ca mím môi.
Cô không rành nhà họ Lục ở phía đông thành, nhưng cô biết chắc một điều, gia tộc của con cưng vận khí thì không thể nào tầm thường được. Người ta đã vượng đến mức tự làm hao tổn chính mình rồi.
Uyển Uyển một đêm thành phú bà: [Chị em, tớ vừa mới nghe ngóng được chút tin, hóa ra người bạn học đột tử của mẹ tớ lại là cậu ruột bên ngoại của vị tiểu tổng nhà họ Lục đấy. Nói cho cùng thì tớ cũng được xem là người tham dự cùng một tang lễ với tiểu tổng Lục rồi.]
Uyển Uyển một đêm thành phú bà: [Không phải chứ chị em, sao cậu im lặng vậy, chẳng lẽ cậu không biết nhà họ Lục ở đông thành sao. Không thể nào, cậu còn giỏi hơn mấy người làm phong thủy mà tớ từng gặp, đáng lý ra phải biết mấy chuyện trong giới này chứ.]
Hạ Hạ sống lâu trăm tuổi: [Có chứ, nhưng hiện tại tớ không nhận mấy vụ kiểu hao tổn vài ba trăm hay cả mấy triệu để đặt phong thủy chuyển vận đâu.]
Ngọc tốt có thể hấp thụ linh khí vốn đã hiếm, mà nơi có thể giúp ngọc hút linh khí lại càng khó tìm hơn. Gần đây cô mới vừa tìm được nơi để dưỡng đám ngọc quý, đá quý, tourmaline của mình thành chu trình dùng được nhiều lần.
Dù tiệm của cô mới mở không lâu, nhưng trong tay vẫn giữ được mối quan hệ tích lũy từ trước. Có không ít công ty vì thua lỗ mấy trăm triệu mà tìm đến cô nhờ bày phong thủy chuyển vận, nhưng Hạ Vãn Ca đều từ chối. Cô thấy mấy vụ kiểu này không đáng công.
Vận khí xoay vần, năm nay lỗ thì năm sau gặp may cũng có thể kiếm lại.
Trừ phi bị người khác hãm hại, còn không thì cô chẳng muốn ra tay.
Trong tình hình linh khí khan hiếm như hiện nay, cô thích làm những chuyện mang tính cứu mạng hơn. Dù sao thì số công đức cô mang trên người, tính hết ra cũng chỉ đủ duy trì hơn một năm tuổi thọ mà thôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


