Kỳ thật các nam tu cũng không hẳn là lúc nào cũng coi trọng diện mạo của nữ tu. Nữ tu khác với nam tu, phàm là người có linh căn, lại tài trí, ngoại trừ một vài trường hợp đặc biệt thì phân nửa đều có dung mạo tú lệ, đặt ở thế gian, cho dù không phải tuyệt thế mỹ nhân thì cũng có danh hào châu ngọc; mà tư chất linh căn càng tốt, càng tinh thuần thì phân nửa dung mạo sẽ càng xinh đẹp. Tuy rằng không phải tuyệt đối, nhưng mười người cũng phải đến bảy tám người như vậy. Điều này cũng là nguyên nhân khiến cho việc mua bán lô đỉnh lưu truyền rộng khắp giới tu tiên.
Nay trước mắt các nam tu xuất hiện một mỹ nhân tuyệt sắc như vậy, ai cũng nhìn chằm chằm, nhưng không một ai dám có ý nghĩ không an phận với nàng. Chưa nói đến chuyện cô gái này có quan hệ thân thiết với Phương Yển, mà riêng bộ phục sức đệ tử trung tâm của Tiên Vũ Môn khoác trên người nàng cũng đủ để người ta tắt đi ý niệm trong đầu, trước hết phải suy nghĩ lại xem bản thân có bao nhiêu phân lượng đã.
Nhìn cô gái tuyệt sắc đứng phía dưới, Phương Yển nhẹ nhàng gật đầu, vẻ mặt vẫn trong trẻo nhưng lạnh lùng như trước:
“Nếu con thực sự quyết tâm, đủ nghị lực thì đuổi theo đi, vi sư chờ con ở thượng giới.”
Nói xong hắn cũng không nhìn thế gian này thêm nữa, khoanh tay mà đứng, nhanh chóng biến mất trong cột sáng. Sau đó, thiên địa lại khôi phục như cũ.
Chuyện tới cũng nhanh mà đi cũng nhanh, đảo mắt mọi thứ đã trở lại như thường. Tu sĩ bọn họ khổ tu vạn năm, thậm chí mấy chục vạn năm, chẳng qua chỉ mong đổi lấy đoạn thời gian như chớp mắt đó. Nhìn thì đơn giản, nhưng gian khổ cùng đau đớn bên trong, chỉ có bản thân bọn họ mới hiểu được.
Buổi lễ kết thúc, cô gái tên Phương Ức Dao được Phương Yển gọi đến kia trấn định rời đi trong ánh nhìn nóng rực của vạn người, dáng hình nàng mảnh khảnh phiêu dật, xinh đẹp thanh cao tựa như đóa sen trắng.
Đại năng đã phi thăng, mỹ nhân cũng rời đi, rốt cuộc không còn gì để xem nữa, đám người lục đục tản ra, dưới sự dẫn đường của các đệ tử ngoại môn tiến vào động phủ nơi Tiêu Vũ Môn thiết yến, chiêu đãi các tu sĩ sau khi buổi lễ kết thúc.
Đám người gần như tan hết, nhưng xa xa một cô gái trẻ tuổi vẫn đứng yên như cũ, nhìn về nơi Phương Yển vừa biến mất, không biết đang suy nghĩ chuyện gì mà ngây người hồi lâu.
Mọi người đã tản đi hết mà cô gái vẫn còn xuất thần nhìn về phía xa, một nữ tu đứng gần đó thấy vậy cười nói:
“Phương tiền bối không hổ là đệ nhất mỹ nam giới tu tiên Thái Cổ ta, người ái mộ ngài quả nhiên vô số, giống như vị đạo hữu si tình này vậy.”
Nữ đệ tử Tiên Vũ Môn dẫn đường nghe vậy liền nhìn theo ánh mắt nữ tu, nhưng lập tức lộ ra vẻ mặt khinh thường không hề che giấu:
“Vị tiền bối này không biết đó thôi, cô ta chính là nỗi nhục của Tiên Vũ Môn chúng tôi. Cô ta không chỉ ái mộ Phương trưởng lão, mà phàm là tiền bối đại năng thì cô ta đều bày ra dáng vẻ si tình này cả.”
Thấy dáng vẻ khinh bỉ của nữ đệ tử, nữ tu kia tò mò hỏi:
“Vì sao lại nói vậy?”
“Bởi vì..”
“Bởi vì cô là thứ lô đỉnh vô liêm sỉ.”
Nữ đệ tử kia vừa mở lời, một giọng nữ mềm mại đã thay cô ta nói nốt.
Nữ tu lơ đễnh cười cười,“Vì cớ gì Tiêu đạo hữu lại nói lời này. Nếu đệ tử quý môn bị người ta bắt đi làm lô đỉnh, môn phái nên ra mặt lấy lại công bằng mới đúng. Vì sao lại bỏ đá xuống giếng, ghét bỏ cô ấy như vậy?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-515.jpg&w=256&q=75)