Lão giả vuốt vuốt râu, vung tay áo nói:
“ Con bé dung mạo xinh đẹp, hai mắt có linh khí. Không tệ. Để ta xem xem.”
Lời còn chưa dứt, Tiêu Vũ Hà đã bị một đám mây trắng nâng lên, đưa đến trước mặt lão giả.
Dù gì thì Tiêu Vũ Hà cũng chỉ là một tiểu cô nương mới mười một tuổi, bỗng nhiên bị nâng lên giữa không trung, đương nhiên là vô cùng hoảng sợ, vẻ mặt căng thẳng hốc mắt đỏ lên. Mà Tiêu lão gia và những người liên quan bên dưới lại vô cùng sùng kính trợn to mắt. Bọn họ chưa bao giờ thấy tiên nhân thi pháp, hôm nay là lần đầu tiên, trong nỗi kinh ngạc cảm thán còn mang theo niềm kính sợ vô cùng.
Lão giả thấy cô gái căng thẳng liền mỉm cười giải thích:
“Không cần sợ, ta chỉ xem linh căn tu tiên của con thôi.”
Chỉ thấy trên người Tiêu Vũ Hà bỗng lóe lên một tia sáng trắng, tiếp theo cả người liền bị tia sáng bao quanh. Trong chớp mắt, tia sáng trắng liền biến mất không thấy.
Chờ sau khi tia sáng trắng biến mất, lão giả lộ ra vẻ mặt vô cùng vui mừng, cười ha ha:
“Tốt! Tốt! Quả nhiên không mất công đến đây! Nó quả thật là đơn linh căn hệ thủy. Tuy rằng khá nhiều tạp chất so ra kém ái đồ của của Lã sư đệ, nhưng dù sao thì trong trăm vạn người mới có một người có linh căn, còn loại tư chất nghịch thiên như vậy trong tỉ người chưa chắc có một, lão phu cũng không cưỡng cầu, như vậy cũng đủ rồi. Lã sư đệ...”
Nói xong, lão giả quay mặt nhìn về phía một vị nam tử trung niên, dung mạo tuấn mỹ, tóc đen bóng, râu hơi dài, nói:
“ Đệ và Lý sư đệ đều đã có một đồ đệ đơn linh căn. Mà ái đồ của đệ lại còn là Phong linh căn biến dị nghịch thiên hiếm thấy, vậy đứa bé này sẽ do ta thu làm đồ đệ, hai vị không có ý kiến gì chứ?”
Nam tử trung niên và một lão giả khác đều cười nói:
“Đương nhiên rồi, cứ để con bé quy về môn hạ của sư huynh đi.”
Lúc này lão giả mới hoàn toàn vừa lòng, gật gật đầu, cười đưa Tiên Vũ Hà đặt lên phi kiếm của mình,ông cũng không thèm để ý tới Tiêu Kiếm, nói thẳng:
“Ta thu con bé làm đồ đệ. Nay người đã thu, chúng ta cũng nên quay về thu xếp cho đám đệ tử thôi.”
Tiêu Kiếm vốn định an bài để các tiên sư tiến vào nhà ngồi một chút, để tòa phủ đệ được dính chút tiên khí, không ngờ các tiên sư định mang theo con gái mình đi ngay, ngay cả thời gian cáo biệt với con cũng không có, sắc mặt có chút khó xử nhưng ông cũng không dám ra mặt nói gì. Dù sao người ta cũng là tiên nhân hàng thật giá thật. Người ta thường nói tiên nhân hỉ nộ vô thường, ngộ nhỡ khiến các tiên nhân không vui, tùy tiện một ngón tay cũng có thể lấy mạng ông. Đến lúc đó, diệt Tiêu gia còn dễ hơn diệt một đám kiến, hơn nữa, tuyệt đối không ai đến quản.
Tiêu Kiếm đang do dự không biết mở miệng thế nào thì nam tử trung niên kia đã nói:
“Sư huynh đừng đi vội, vừa rồi ở trên trời ta thấy trong thôn còn không ít trẻ con. Nếu như đã đến thì cũng không ngại tốn thêm chút thời gian nhìn thử xem trong thôn còn đứa bé nào có linh căn nữa không, ngộ nhỡ bỏ qua mầm tu tiên tốt thì đáng tiếc.”
Lão giả vốn định rời đi liền dừng lại, tiếp đó cười ha hả:
“Ha ha, xem ta này, thu được đồ đệ tư chất tốt liền hí hửng muốn trở lại sư môn ngay. Vẫn là sư đệ nghĩ chu đáo, vậy chúng ta xem một lát đi.”
Tiếp theo ông ta nói với Tiêu Kiếm:
“Gọi toàn bộ trẻ con dưới mười năm tuổi trong thôn đến đây cho chúng ta nhìn chút. Nếu có đứa nào có linh căn, dù căn chất không tốt cũng có thể theo chúng ta trở lại sư môn làm tạp dịch hoặc đệ tử ngoại môn.”
Tiêu Dao đang phiền não thì nghe bên ngoài phòng bếp có người kích động hô to:
“A ma Trần gia, nhanh mang Tiêu Dao nhà bà đến đại viện đi! Có tiên sư muốn thu đồ đệ, bảo trẻ con dưới mười năm tuổi trong thôn đều qua đó.”
Người nọ kêu một lát, rồi cũng không dừng lại mà tiếp tục chạy tới nơi khác đưa tin. A ma không hiểu đầu cua tai nheo gì, hỏi vọng ra từ trong bếp:
“Tiểu tử kia! Sao không nói rõ ràng gì hết, tiên sư thu đồ đệ gì cơ?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
