Âm điệu biến chuyển, vẻ mặt ngạo nghễ khinh thường nhìn hắn nói:
“...thứ tu sĩ nghèo kiết hủ lậu như ngươi cả đời cũng không có cơ hội uống.”
Nam tử mỉm cười, lấy cây quạt khẽ đập đập vào lòng bàn tay.
Nghe vậy sắc mặt hai cô gái khẽ biến, nhưng đảo mắt lại khôi phục như thường, Lục Liễu nâng ngọc bài trong tay lên, cười lạnh
“ Lời này của đạo hữu có căn cứ gì? Trong [Tàng Trà Kinh] cũng nói nó có vị ngọt mà, không phải ngay cả sách đều viết sai đấy chứ? Nếu đạo hữu không thể tìm được Quỳnh tương ngọc dịch thì cũng đâu cần bịa ra lời nói dối vụng về như vậy! Đạo hữu ba lần mạo phạm tới Triệu gia chúng ta, tiểu thư nhà ta cũng không so đo, nhưng lần này thì quá đáng rồi đấy. Báo ra danh hào và môn phái của ngươi đi, ta sẽ cho ngươi toàn thây về cố thổ!”
Không ít người vây xem hít một ngụm khí lạnh, một vài người thì vui sướng khi người khác gặp họa, trong trà lâu yên tĩnh đến mức ngay cả tiếng kim rơi cũng nghe thấy. Mà trong sự chú ý của mọi người, nam tử cũng chẳng chút kinh hoảng, hắn cười to vài tiếng, sang sảng nói:
“Hóa ra là xem trong thứ sách hạng ba như [Tàng Trà Kinh]. Người viết sách này vốn chưa từng uống qua, chỉ là chiếu theo sách sử viết lại nên đương nhiên không rõ. Tại hạ đi không đổi tên, ngồi không đổi họ, họ Cơ, tên Hạo Nhiên, không môn không phái, chỉ là một tán tu.”
“Cơ Hạo Nhiên?!”
Lục Liễu bỗng im bặt. Cô gái che mặt chưa từng liếc hắn một lần cũng mở to ánh mắt, nghi ngờ đánh giá hắn một phen.
Mọi người ở đây đều biết, trong giới tu tiên người họ Cơ rất hiếm, nhưng sự tồn tại của dòng họ này cũng giống như Triệu gia. Nếu nói tứ đại môn phái đệ nhất Thái Cổ là người thống lĩnh giới tu tiên, thì ba đại gia tộc kia chính là quý tộc trong giới tu tiên, thực lực và tài lực hùng hậu, nhưng rất thần bí, ít khi đi đến những nơi như thế này. Ngạo khí trong xương không cho phép bọn họ lẫn lộn với đám tu sĩ bình thường. Trong tam đại gia tộc, Triệu gia thần bí nhất, Mộ Dung gia giàu có nhất mà Cơ gia là có uy vọng nhất.
Bởi vì họ Cơ hiếm có, cho nên phàm là tu sĩ họ Cơ thì đều hoặc ít hoặc nhiều có liên hệ nhất định với Cơ gia. Tuy rằng nam tử này tự xưng không môn không phải nhưng khí độ của hắn không phải tu sĩ bình thường có thể có được.
Thấy hai nàng đều không nên tiếng, Cơ Hạo Nhiên cười nhạt nói
“Thế nào? Hai vị muốn tính mạng ta, đương nhiên có thể, nhưng điều kiện tiên quyết là hai vị phải thật sự là người Triệu gia. Quả thật Triệu gia rất thần bí, phần lớn mọi người đều không biết cho nên dễ dàng bị bọn đạo chích giả mạo. Chỉ tiếc hai vị trình độ không tới nơi tới chốn, chỉ thăm dò một nửa về Triệu gia. Quả thật các tiểu thư Triệu gia đều mang theo khăn che mặt khi xuất môn nhưng mỗi tấm khăn đều đã qua xử lí đặc thù, có lưu lại ấn ký đặc biệt của Triệu gia, chỉ cần dùng thần thức là có thể xem được. Điểm này hẳn là các ngươi không điều tra đến, đúng chứ? Nếu như không phục, có cần ta gọi người Triệu gia chân chính tới nghiệm chứng không? Theo ta được biết, cách đây không xa có một chi thứ của Triệu gia, liệu hai vị có muốn gặp người nhà?”
Hai cô gái vốn trấn tĩnh giờ ánh mắt cũng bắt đầu dao động, đột nhiên cô gái che mặt vỗ bàn cái rầm, quát:
“Đến uống trà cũng bị một đám người chỉ trỏ. Bản tiểu thư tu dưỡng tốt, lười so đo với đám tu sĩ nghèo kiết hủ lậu các ngươi. Lục Liễu, chúng ta đi.”
Nói xong liền kéo Lục Liễu nhanh chóng xuống lầu.
Lúc này toàn bộ trà lâu ồ lên. Đây không phải là chột dạ đuối lý sao? Rất nhiều tu sĩ đều vui sướng khi người khác gặp hạa, ồn ào đứng lên nói:
“Ôi trời, tiểu thư Triệu gia sao đã đi rồi? Còn chưa cho chúng tôi kiến thức cái gì gọi là Quỳnh tương ngọc dịch mà. Đừng chạy nhanh như vậy chứ! Này, ngay cả ngọc bài các cô cũng không cần à?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
