Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Chậm Rãi Tiên Đồ Chương 18: Tầm Đạo (2)

Cài Đặt

Chương 18: Tầm Đạo (2)

Vạn Thọ đạo nhân? Tiêu Dao hơi giật mình, Tiên Vũ Môn là đệ nhất đại phái tu tiên ở đại lục Thái Cổ, tin tức tuyệt đối không chậm hơn bên ngoài, vì sao nàng chưa từng nghe tên vị đại năng danh dương thiên hạ như vậy? Hơn nữa, nàng cũng chưa từng thấy tùy bút tâm đắc nào mà còn chia hai bộ thượng-hạ bao giờ. Không phải là kinh nghiệm bản thân lĩnh ngộ được sao? phân thượng-hạ thế nào được? Nàng nghi hoặc dùng thần thức đưa vào ngọc giản, bắt đầu đọc thử.

Sau nửa ngày, Tiêu Dao buông ngọc giản xuống, vẻ mặt quái dị nhìn lão đạo. Thấy Tiêu Dao nhìn mình, lão đạo cười mị mị, thần thần bí bí nói:

“Thế nào? có phải rất xúc động đúng không? Hận không thể lập tức mua về nghiên cứu tiếp đúng không? Hận vì sao bộ hạ còn chưa ra đúng chứ?”

Tiêu Dao dở khóc dở cười, bất đắc dĩ đáp:

“Đạo hữu, đây đâu phải tâm đắc trải nghiệm của đại năng, ta thấy nó rõ ràng là tiểu thuyết đấy chứ.”

Lão đạo lắc đầu, vẻ mặt giống như muốn nói “cô chả biết gì cả”:

“ Sao đây lại không phải là tâm đắc trải nghiệm. Nó là những điều Vạn Thọ đạo nhân ngộ ra từ giới tu tiên mà, về phần đại năng như ngài ấy, đừng nói là thị phường Vĩnh Châu chúng ta mà ngay cả toàn bộ giới tu tiên cũng chưa ai từng thấy mặt. Bộ [Uyển nhân tu tiên truyền] này ta mới lấy về, vài quyển trước đều bán cháy hàng rồi, nếu đạo hữu không tin, chiều đạo hữu lại qua đây, ta đảm bảo quyển ngọc giản này đã được bán rồi.”

Tiêu Dao cứng họng, đành khoát tay nói:

“Hình như đạo hữu hiểu lầm ý ta rồi. Sách tâm đắc mà ta muốn mua không phải loại này.”

“Thế hả?” Lão đạo lại lấy một ngọc giản khác nhét vào tay Tiêu Dao, “ Nếu đạo hữu không muốn thể loại nhẹ nhàng như vậy thì có thể đổi vài quyển tình tiết nặng hơn.Ví như bộ [ Nghịch Thiên ], tác giả Thiên Diện đạo nhân, còn có bộ [ Ma Vực ]”

Dưới ánh nhìn nóng rực của lão đạo, Tiêu Dao không xem cũng ngại, đành cố sức chọn vài ngọc giản đọc thử vài đoạn, nhưng sau đó vẫn lắc đầu.

“Xem trí nhớ của ta này, đạo hữu là nữ tu, không hứng thú với mấy quyển đó cũng là đúng thôi. Mặc dù có nữ tu thích xem tùy bút truyện ký kiểu này nhưng cũng không nhiều lắm. Đây đây, mấy quyển này nhất định đạo hữu sẽ thích.”

Dứt lời, hắn lại cầm lấy vài cái ngọc giản nhét vào tay Tiêu Dao.

“Đạo hữu, mời từ từ chọn.”

Tiêu Dao dùng ánh mắt không mấy tin tưởng nhìn ngọc giản trong tay, lại bắt đầu đọc. Lầnn này còn đọc nhanh hơn, không bao lâu sau nàng đã trả ngọc giản lại, thở dài nói:

“Cảm ơn ông đã đề cử. Thôi để ta tự chọn vậy.”

Ngọc giản lần này vẫn không nói về ngộ đạo, nhưng cũng không nói về một đám nam tu nắm thiên địa trong tay, mà nói về một đám nữ tu bình thường. Nhưng điều khiến nàng không hiểu là, vì sao trong sách đều viết bậc đại năng liếc mắt một cái đã chú ý tới một nữ tu tư chất bình thường đứng lẫn trong đám đông mênh mông? Sao đó, họ lại làm việc nghĩa không chùn bước, chẳng sợ bị phế tu vi rơi vào luân hồi cũng cam tâm tình nguyện chỉ yêu một nữ tu như vậy.

Thấy Tiêu Dao chẳng chút hứng thú với mấy ngọc giản mình để cử, lão đạo cũng bớt hăng hái dần. Thậm chí ông ta còn cảm thấy người này hẳn đang cố ý làm khó mình, dù sao thì mấy quyển ông đề cử đều là những quyển đang được chào đón nhất hiện nay.

Nghĩ vậy, liền có chút xa cách với Tiêu Dao, vừa đúng lúc có một tu sĩ tới trước quán của ông, lão đạo liền quay ra tiếp đón vị khách đó.

Không còn lão đạo lải nhải bên tai, Tiêu Dao cũng thanh tịnh đi nhiều. Nàng ngẩng đầu nhìn sơ qua đống ngọc giản một lần, cũng không có phát hiện gì mới, sau đó lại bới đống sách giấy và da thú.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc