Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Chậm Rãi Tiên Đồ Chương 1: Tiêu Dao (1)

Cài Đặt

Chương 1: Tiêu Dao (1)

Tiêu gia thôn nằm trên một ngọn đồi dốc vàng, bên ngoài được bao quanh bởi một mảnh rừng rậm rạp cây cối, giống như một con kênh đào bảo vệ thành, ngăn cách ngọn đồi với thế giới bên ngoài qua đường chân trời đỏ rực.

Hoàng hôn ngày đó, ráng chiều buông xuống, chiếu rọi lên cánh rừng rậm rạp tạo nên một khung cảnh mê hoặc lòng người.

Mỗi ngày vào lúc khung cảnh trên đồi dốc vàng đẹp nhất, Tiêu Dao đều theo lão nô bộc trong phủ Tiêu gia ra giếng gánh nước. Miệng giếng cũ nằm trên một gò đất lớn, cũng chính là nơi cao nhất trong Tiêu gia thôn nên tầm nhìn không hề bị ngăn cản.

Ngày ngày khung cảnh xinh đẹp mê hoặc lòng người bên ngoài ngọn đồi đều khắc sâu trong mắt cô bé Tiêu Dao mười tuổi. Những lúc đó, nàng sẽ mở miệng theo thói quen, hỏi A ma* bên cạnh.

* A ma: cách gọi các bà lão

“A ma, A ma, bên kia đường màu đỏ có cái gì?”

A Ma đứng bên cạnh tóc đã trắng xóa, vẻ mặt đầy nếp nhăn, thắt lưng cũng không còn thẳng. Bà không đứng dậy, cũng không nhìn về phía Tiêu Dao, chỉ tiếp tục dùng đôi tay già nua gân guốc nhặt củi, thuần thục buộc chặt lại nói:

“A nữ*, nhanh nhanh múc đầy nước rồi theo bà đưa đến phòng bếp, ngộ nhỡ đưa muộn, thể nào cũng bị đại quản sự trách phạt.”

* A nữ: cách gọi cách bé gái

“A ma...”

Tiêu Dao đã múc xong nước từ lâu, hai mắt lấp lánh bình tĩnh nhìn bà, trên mặt lộ ra vẻ tò mò rõ rệt.

A ma nhanh tay bó nốt đống củi, đặt lên tấm lưng đã không thể duỗi thẳng từ lâu, thở dài nói:

“A nữ, sao cứ lâu lâu con lại hỏi một lần vậy? Cả đời A ma đều sống ở Tiêu gia thôn, chưa bao giờ ra ngoài, làm sao biết những chuyện đó được? Nghe thế hệ trước nói, bên kia vạch đỏ không hề có gì cả. Chúng ta mau đi thôi.”

Nghe được câu trả lời vĩnh viễn chẳng chút thú vị này, khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiêu Dao ảm đạm xuống, nàng một bên nhìn chằm chằm ráng chiều đỏ rực gần ngay trước mắt nhưng kỳ thật xa xôi vô cùng, một bên nhấc thùng nước lên, chạy chậm đến bên cạnh A ma cùng đi với bà.

“A ma, để con cõng củi giúp bà.”

Nói xong, nàng lấy bó củi trên lưng A ma đặt lên lưng mình, trên mặt toát ra vẻ thản nhiên, tiến về phía trước.

“Nhưng mà mẹ con có nói, bên kia đường màu đỏ là một nơi đẹp vô cùng tên là cực lạc, bảo con khi lớn lên nếu có cơ hội nhất định phải đi xem...”

“Nói bậy!”

Không đợi Tiêu Dao nói xong, a ma đã sốt ruột ngắt lời nàng:

Thấy A ma bắt đầu oán thán người mẹ đã chết của mình, Tiêu Dao vội vàng trấn an bà:

“A ma, A ma, bà đừng tức giận được không. Chúng ta không nói chuyện của mẹ nữa. Kỳ thật đọc sách cũng đâu phải không tốt, A ma xem không phải Tam tiểu thư cũng đọc sách biết chữ đó sao?”

“Tam tiểu thư?”

A ma trợn mắt nhìn Tiêu Dao

“Đương nhiên tiểu thư có thể biết chữ, bởi vì người ta là tiểu thư mà! Nhưng mà A nữ, con có biết không, không phải ai cũng có mệnh làm tiểu thư đâu! Giờ con còn không đi nhanh lên, sắp không kịp tới nơi rồi.”

Lần này Tiêu Dao ngoan ngoãn im miệng, vừa cõng củi vừa xách nước chậm rãi đi về phía trước. Ráng chiều phủ xuống người nàng, vẽ lên một cái bóng thật dài trên mặt đất, vừa nhỏ bé vừa bất lực.

Tiêu Dao cũng họ Tiêu, phải nói là mọi người trong Tiêu gia thôn đều mang họ Tiêu, nhưng chỉ có Tiêu lão gia Tiêu Kiếm, chủ nhân của Tiêu gia trang mới là người giàu có nhất trong thôn, cũng chỉ có con trai, con gái của ông mới được người trong thôn gọi là thiếu gia, tiểu thư.

Mà mẹ của Tiêu Dao chẳng qua chỉ là con gái của một vị tiên sinh dạy học trong thôn, có chút quan hệ họ hàng xa với Tiêu lão gia. Từ lúc nàng tám tuổi, mẫu thân qua đời, Tiêu Dao liền sống cùng với A ma cách vách. A ma làm tạp vụ ở Tiêu gia trang, cho nên cũng đề cử Tiêu Dao vào làm một chân tạp dịch nho nhỏ trong đó.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc