Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Chắc chắn cậu ta là bug! Chương 14

Cài Đặt

Chương 14

Tôi không hiểu.

Annie gãi gãi cái đầu màu lam, suy sụp nói: “Vậy rốt cuộc người đó là ai, đến từ đâu? Nếu không tìm hiểu chuyện này rõ ràng tôi sẽ nghẹn chết mất.”

Giọng nói cứng ngắc của Cách Đới đến từ hành tinh Cơ Giới, không gợn sóng nói: “Không có khả năng cậu ta xuất hiện sau, vậy chỉ có thể là ngay từ đầu cậu ta đã ở trên đầu cá lớn, thậm chí còn khống chế nó.”

Dừng một chút, gã lại nói: “Người kia rất giỏi, thế mà có thể khống chế cá lớn, chỉ sợ cậu ta sẽ không thua tôi."

Vạn Nhân Trảm cười nhạo nói: “Cách Đới, mày nghĩ mày là Eugene của hành tinh Cơ Giới sao? Không thua mày? Cậu ta có thể khống chế cá lớn cũng đã nghiền áp mày rồi.”

Cách Đới cứng lại, khuôn mặt máy móc cũng hơi biến dạng.

Giọng nói của gã lạnh băng: “ Vạn Nhân Trảm, nói chuyện cũng đừng ngang ngược quá.”

“Mày làm gì được tao?” Vạn Nhân Trảm cười lạnh.

Cánh tay máy móc của Cách Đới lập tức biến thành hai cái lưỡi dao, Vạn Nhân Trảm cũng siết chặt rìu, không khí dần nóng lên.

Đường Kha vội vàng lên tiếng: “Mọi người bình tĩnh chút đi, chúng ta đã bàn bạc trước rồi, ba vòng thi đấu tiếp theo đây đều là thi đấu đồng đội, không thể làm tổn thương nhau. Tôi biết mọi người đều tức giận vì chuyện xảy ra ban nãy, nhưng xin hãy bình tĩnh lại.”

Vạn Nhân Trảm cất rìu đi, Cách Đới cũng thu lại cánh tay máy móc của mình.

Cách Đới: “Cậu ta không phải người của hành tinh chính, người dự thi của hành tinh chính bao gồm những tuyển thủ đến từ hành tinh phổ thông, điểm tích lũy năng lực chiến đấu lớn hơn 100, danh sách và lý lịch cơ bản tôi đã xem qua hết rồi.”

Không có gì để hoài nghi trí nhớ của người từ hành tinh Cơ Giới.

Annie kinh ngạc: “Nói cách khác thì cậu ta là người của hành tinh hỗn loạn?"

Giọng nói của Cách Đới ý vị thâm trường: “Không phải ngay từ đầu đã nói lần thi đấu này còn có thêm rất nhiều người từ hành tinh rác sao?"

Vạn Nhân Trảm lập tức phản bác: “Không thể nào, tôi không tin cậu ta là người của hành tinh rác.”

Có thể khống chế cá lớn, có thể lấy đi trang bị dưới mí mắt của bọn họ, sao có thể là người của hành tinh rác chứ.

Cách Đới nhún vai: “Cho dù là người từ hành tinh hỗn loạn cũng rất khó lường được, tôi đã nhớ kỹ mặt cậu ta.”

Trên mặt Vạn Nhân Trảm vẫn âm u khó đoán.

Một lúc lâu sau, gã đột nhiên nói: “Cậu ta đi về phía Đông đúng không?"

Những người khác giật mình.

Ngay sau đó lập tức hiểu rõ.

Cách Đới cười nói: “Tao đồng ý đuổi theo cậu ta, cậu ta có mang theo trang bị vừa mới nhặt được, hơn nữa tao không tin chúng ta khôi phục lại năng lượng rồi còn không thể đánh lại cậu ta.”

Annie: “Tôi không có ý kiến gì, thua dưới tay một tên đến từ hành tinh hỗn loạn hoặc là từ hành tinh rác, đúng là quá mất mặt, cần phải đi tìm lại mặt mũi thôi.”

Đường Kha có hơi chần chờ nhưng cuối cùng vẫn gật đầu.

Chiếc thuyền kayak chuyển hướng, đi về phía Đông.

Vạn Nhân Trảm biểu cảm dữ tợn, nghiến răng nghiến lợi nói: “Người giành đồ trước mặt Vạn Nhân Trảm tôi còn chưa được sinh ra đâu. Tôi muốn băm cậu ta thành vạn đoạn, dùng máu của cậu ta đút cho rìu của tôi.”

Bọn họ hung hăng đuổi theo Hòa Ngọc, lại không biết trong phòng phát sóng trực tiếp đang đầy bình luận.

“Mấy người coi trọng cậu ta hả?”

“2333 chính là tuyển thủ có năng lực chiến đấu 2 điểm tích lũy đến từ hành tinh rác.”

“Nói bậy, năng lực chiến đấu của người ta rõ ràng là 5 (đầu chó).”

“Một rìu của Vạn Thần chém được 64 Hòa Ngọc.”

“Ha ha ha, Vạn Thần tôi báo cho anh một tin này, tuyển thủ 2333 từ hành tinh rác mở ra trang bị mắc cười chết người, mấy anh đừng đuổi theo, sẽ thất vọng đó.”

“Không cần đâu thực sư không cần đâu mà.”

Đáng tiếc bọn họ không nhìn thấy bình luận trong phòng phát sóng trực tiếp, vẫn tiếp tục đuổi theo. Đi về phía Đông nơi cá lớn đã đi trước đó.

Hòa Ngọc bình tĩnh cất ba trang bị trước mặt đi.

Giờ đây, người xem trong phòng phát sóng trực tiếp của cậu giảm mạnh, cậu không biết rằng ảnh bìa phòng phát sóng trực tiếp của cậu đã từ vòng thứ hai đã rơi xuống chỗ nào không nhìn thấy được là bên ngoài hay bên trong rồi.

Nhưng mà Hòa Ngọc cũng không thèm quan tâm, trên mặt cậu càng không có tí biểu cảm “thất vọng” nào.

Người xem cho rằng cậu không biết, nhưng thật ra cậu lại rất hài lòng.

Thắt lưng dùng không tốt đã ném đi rồi, con đao xuất hiện lúc này hữu dụng vô cùng đối với cậu, còn về điểm tích lũy năng lực chiến đấu gì đó Hòa Ngọc cũng không quá quan tâm.

Châu chuyển vận Hòa Ngọc nhìn qua liền đeo vào cổ, viên châu đen nhánh đeo vào càng làm nổi bật thêm xương quai xanh trắng nõn, xinh đẹp vô cùng.

Mà cuốn sách cơ bản mà người khác cảm thấy vô dụng kia, Hòa Ngọc lại rất coi trọng.

Cơ bản là nguồn gốc của tất cả mọi thứ.

Quyển sách này dù cho có bình thường đến đâu thì đối với người không biết nội dung như cậu là đáng quý vô cùng.

Hòa Ngọc không thất vọng chút nào.

Cậu thản nhiên ngồi trên đầu cá lớn, bình tĩnh mở sách ra đọc, người xem trong phòng phát sóng trực tiếp lại lần nữa giảm mạnh, dường như sự đông đúc lúc trước cũng chỉ là “phù dung sớm nở tối tàn” mà thôi.

Không có điểm đột phá mới, phòng phát sóng trực tiếp này lại trở về bình thường.

Hành tinh chính Liên Bang.

Người phụ trách ban tổ chức Show sống còn đỉnh lưu - Thu Đao vội vàng chạy tới cung điện Liên Bang, dọc theo đường đi vô số

cánh cửa được mở ra vì anh ta, trán anh ta đã đầm đìa mồ hôi.

Thu Đao bước đi rất nhanh, nếu không phải không được chạy anh ta đã chạy luôn rồi.

Lúc đi đến chủ điện của vương cung, quan nội vụ đi ra đón anh ta.

“Ngài Thu mời đi bên này, bệ hạ đang đợi ngài rồi.”

Thu Đao gật gật đầu nói: “Được.”

Đi vào điện chính của cung điện, ngồi ở chỗ của người phụ trách đứng đầu Liên bang, Chủ Thần Liên Bang xua xua tay quan nội vụ lập tức lui ra ngoài, điện chính có kết giới, bên trong nói chuyện người bên ngoài dù có đứng ở cửa thì một câu cũng không nghe được.

Ngay lúc quan nội vụ vừa lui ra ngoài, Thu Đao không chờ được nữa vội hành lễ, lập tức nói: “Ba bảo vật tuyệt phẩm đầu tiên của vương thất lạc ở Show sống còn đỉnh lưu đã xuất hiện cái đầu tiên rồi."

Vương đột nhiên đứng dậy hỏi lại: “Là cái gì?”

Thu Đao xoa xoa trán thở dài, hít sâu một hơi nói: “Châu chuyển vận.”

Tác giả có lời muốn nói:

Thỏ con: Có ngạc nhiên không, bất ngờ không?

Hòa Ngọc: Ồ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc