Cả nhà Hoa Mãn Mãn vẫy tay chào tạm biệt, lưu luyến không rời.
Tiền lão thái thái thò người ra ngoài cửa sổ xe, vẻ mặt xuân phong đắc ý: “Đều về đi, chúng ta đi kinh thành hưởng phúc đây!”
Hoa Mãn Mãn đỡ trán, nãi nãi đây rõ ràng là đang khoe khoang, thực ra là kéo cừu hận mà!
Nàng bèn kéo mạnh bà vào trong xe: “Nãi nãi, nguy hiểm.”
Tiền lão thái thái vừa ngồi vững lại thò đầu ra ngoài la hét: “Sau này các người đến Thụy Kinh nhớ báo tên nhi tử của ta!”
Hoa Mãn Mãn cúi đầu che mặt, lão thái thái này đúng là bay bổng rồi.
Nàng không thể không ra tay một lần nữa kéo Tiền lão thái thái trở lại trong thùng xe.
Quay đầu nhìn cổng thành phía Bắc ngày càng xa, cho đến khi lầu cổng thành quen thuộc đó biến mất khỏi tầm mắt, Hoa Thụ mới thu hồi ánh nhìn.
Phu xe bị Hoa Thụ đuổi sang chiếc xe ngựa kia, đích thân ông đánh xe tiện cho cả nhà nói chuyện.
Thời tiết cuối xuân đầu hạ vẫn chưa nóng lắm, bầu trời trong xanh lạ thường, hoa cỏ ven đường đỏ xanh toát lên vẻ tràn đầy sức sống.
Gió nhẹ thổi vào trong xe ngựa, mang theo hương thơm ngọt ngào thoang thoảng.
Cả nhà chưa ai từng đi xa, nhìn phong cảnh ven đường thì hưng phấn không thôi.
Hoa Tùng thò đầu ra khỏi cửa sổ xe, mắt nhìn không xuể.
Tiền lão thái thái liếc nhìn Hoa Mãn Mãn một cái, nàng đang tựa vào người Tạ thị ngủ gật.
“Vẫn là Mãn Mãn nhà ta có phúc khí, nếu ở huyện Vĩnh Bình sớm định ra hôn sự, chẳng phải là môn không đăng hộ không đối sao? Kinh thành tốt biết bao, nói không chừng có thể gả cho công tử nhà đại viên nhất phẩm.”
Hoa Mãn Mãn không nhịn được thầm oán: [Vẫn là thôi đi, khoan nói người ta có coi trọng nữ nhi của tiểu quan thất phẩm hay không, chỉ nói quan càng lớn, nước hậu trạch càng sâu, nàng còn muốn ăn no chờ chết bình an qua ngày cơ mà! Nàng không dám đi lội vũng nước đục đó đâu.]
Nàng mở mắt ra, ngoài miệng không quên vẽ bánh nướng lớn cho nãi nãi: “Đến lúc đó, tôn nữ nhất định sẽ để người trở thành lão thái thái phong quang nhất, để người toàn thân trên dưới đeo vàng lấp lánh, răng cửa chúng ta cũng bọc vàng, vừa mở miệng là làm mù mắt chó của bọn họ.”
Tiền lão thái thái nhìn chằm chằm nàng, trước mắt hiện lên cảnh tượng mình vừa mở miệng để lộ hai chiếc răng cửa to vàng chóe thì tức cười.
“Ngươi không sợ ta bị kẻ xấu nhắm tới, gõ rụng hết răng đi à?”
Bà lại lườm Hoa Mãn Mãn một cái: “Ngươi ấy à, đừng làm lão thái bà tức chết là được, vẫn là mau tìm một nhà tử tế gả đi thôi!”
Tạ thị cười nói: “Nương, đại viên hay không đại viên gì chứ, chỉ cần Mãn Mãn bằng lòng là được.”
“Nãi nãi, kinh thành không phải là huyện Vĩnh Bình, tùy tiện ném một viên gạch xuống cũng có thể trúng mấy người làm quan, tùy tiện gặp một người đều có thể là hoàng thân quốc thích. Chúng ta không có chỗ dựa, chọc phải ai thì đầu cũng không giữ được đâu.”
Tiền lão thái thái cuộn người lại thầm nghĩ, làm gì có chuyện tà môn như vậy, con nha đầu chết tiệt này lại đang dọa người.
Hoa Thụ ở bên ngoài xen vào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
