Tiền lão thái thái nghe thấy động tĩnh cũng từ nhà chính xông ra vỗ đùi đen đét.
“Ái chà chà, cái đồ ngốc này, đến cái chậu bưng cũng không vững, cần ngươi làm gì? Nhìn xem, nhìn xem, đổ hết ra đất rồi này!”
Tạ thị không màng đến lời trách mắng của mẹ chồng, chạy tới nắm lấy tay Hoa Thụ, ánh mắt rực lửa.
“Tướng công, chàng nói lại lần nữa xem!”
Hai má Hoa Thụ hơi ửng đỏ, lấy một tờ văn điệp giấy vàng và một cuộn trục gấm lụa từ trong ngực ra đưa cho Hoa Mãn Mãn.
Hoa Mãn Mãn cẩn thận nhận lấy mở ra, trên đó thình lình viết: [Phụng sắc phụng hành... đặc thụ Hoa Thụ Tòng thất phẩm Trực trưởng Giám Môn Vệ, chủ chưởng cấm vệ hoàng cung...]
Bên dưới đóng đại ấn của Lại bộ.
Đây là... Sắc điệp?
Không thể nào, tuyệt đối không thể nào!
Ánh mắt Hoa Mãn Mãn đầy vẻ khó tin, nàng nắm chặt lấy tay Hoa Thụ.
“Cha, cha véo con một cái.”
“Ha ha ha.” Hoa Thụ xoa đầu Hoa Mãn Mãn: “Đây là sự thật, con còn nhớ đã nói gì với cha không? Tái Ông thất mã, yên tri phi phúc, quả nhiên là phúc, lời Mãn Mãn nói lại thành sự thật rồi!”
Tạ thị ở bên cạnh lấy tay áo lau nước mắt, trong lúc nhất thời vừa khóc vừa cười.
Tiền lão thái thái ngơ ngác chỉ vào mặt đất mắng mỏ: “Cháo đổ hết rồi các người còn có tâm trạng mà cười? Tối nay nhịn đói hết đi!”
Hoa Thụ bước tới “bịch” một tiếng quỳ xuống trước mặt bà.
“Hả? Ngươi làm cái gì vậy?”
“Nương, nhi tử thăng quan rồi, sắp đưa người lên kinh thành hưởng phúc rồi!”
“Ôi chao!”
Dưới chân Tiền lão thái thái lảo đảo một cái, Tạ thị vội vàng đưa tay đỡ lấy.
“Ngươi... ngươi lừa ta đấy à?”
Hoa Mãn Mãn đưa Sắc điệp và Cáo thân cho bà xem.
“Nãi nãi người xem, đây là do Lại bộ triều đình phát, cha con sắp cầm chúng đi nhậm chức rồi.”
Tiền lão thái thái giật lấy, dụi dụi mắt cẩn thận xem lại một lượt.
“Ái chà chà, đúng là vậy mà, nhìn chữ viết này... nhìn đại ấn này... ha ha ha, nhi tử của ta thực sự thăng quan rồi!”
Hoa Mãn Mãn lặng lẽ lật ngược Sắc điệp lại: “Nãi nãi, người cầm ngược rồi.”
Tiền lão thái thái ôm Sắc điệp, ngồi phịch xuống đất khóc “oa oa” như đứa trẻ.
“Ông trời có mắt, tổ tông hiển linh rồi, nhi tử của ta cuối cùng cũng vượt qua gian khổ, sắp lên kinh thành làm quan lớn rồi!”
Đột nhiên bà lại ngừng khóc.
“Nhi tử à, ta không phải đang nằm mơ chứ, tháng trước ngươi vừa mới thăng quan, sao lại thăng quan nữa rồi?”
Hoa Mãn Mãn cũng đầy bụng nghi ngờ: “Cha, không phải cha đắc tội với người ta sao, sao ngược lại còn thăng quan?”
Hoa Thụ cũng trăm bề không hiểu nổi, ông hỏi quan viên từ Lại bộ đến, quan viên chỉ nói là Giám sát Ngự sử Lưu Hồng đại nhân hết sức tiến cử mình.
Nhưng Hoa Thụ không hề quen biết vị Lưu đại nhân này.
Trong lòng Hoa Mãn Mãn nghi ngờ, nói thế nào đi nữa cũng không có đạo lý đắc tội với đại nhân vật lại còn thăng quan.
Lại cố tình tiến cử cha vào lúc này.
Lẽ nào có liên quan đến người cứu mấy hôm trước?
Không thể nào! Người đó đâu có quen biết cha nàng.
Tiền lão thái thái lồm cồm bò dậy vung tay lên: “Mặc kệ hắn, chỉ cần là thật là được.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


