Minh Trăn cũng tỉnh ngủ, xoa xoa mắt đi ra, ngay cả giày cũng không mang, chỉ có một đôi chân nhỏ, Kỳ Sùng tiến lên ôm nàng bế lên.
Minh Trăn ôm lấy cổ của bệ hạ, tựa vào người hắn miễn cưỡng ngáp một cái, nước mắt cũng tràn ra một chút, chóp mũi đều hồng hết cả lên, cả người vừa yếu ớt lại yêu kiều khiến người ta muốn cắn một cái.
Lúc dùng bữa tối, Minh Trăn thấy Kỳ Sùng vẫn đang mãi nhìn mình chăm chăm, nàng không hiểu được, sờ sờ mặt mình cũng có thấy dính gì đâu.
Kỳ Sùng lại rót thêm cho nàng một ly: “Lại uống thêm một chút.”
Tuy Minh Trăn hơi khó hiểu nhưng bệ hạ để nàng uống, nàng lại uống thêm một ly, sau khi uống liền một hơi hết ba ly, mặt nàng cũng hồng hồng.
Chờ sau khi tắm rửa, chải đầu xong, Minh Trăn lại có cảm giác hình như nàng say rồi, cứ mơ mơ hồ hồ.
Kỳ Sùng vẫn còn xử lý tấu chương, Minh Trăn thay y phục xong thì nàng lại gần nằm úp sấp vào đùi Kỳ Sùng, nhìn vô cùng được lòng người.
Sau một lát, Minh Trăn làm nũng nói: “A Trăn muốn ăn mấy món.”
Kỳ Sùng nói: “Muốn ăn cái gì?”
“Hạt thông ngào đường.”
Kỳ Sùng lo lắng buổi tối nàng ăn nhiều đồ ngọt sẽ bị hư răng nên để phòng bếp làm một chén bơ sữa không đường mang đến, chỉ bỏ thêm một chút mật tuyết, nếm thử một chút cũng tốt.
Minh Trăn ăn no cảm thấy vô cùng mỹ mãn rồi để cho Lý Phúc dọn đi, nàng nhỏ giọng nói: “A Trăn ăn no, phải về đi ngủ.”
Kỳ Sùng bắt lấy nàng, kéo lại: “Để trẫm nhìn xem thử.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
