Lúc Minh Oái đi vào phòng Minh Trăn thì thấy Tân Dạ vừa bưng chén thuốc từ bên trong ra, đưa mắt lên thấy Minh Oái, Tân Dạ nói: “Lục tiểu thư, ngài về rồi hả?”
Minh Oái gật đầu: “Đúng thế, dù gì cũng phải về ăn Tết, sao mắt ngươi lại đỏ thế? A Trăn thế nào rồi?”
Tân Dạ miễn cưỡng cười nhưng lại cười không nổi: “Hai ngày nay thân thể cô nương không thoải mái, sốt cao vẫn chưa hạ.”
Minh Oái đi vào bên trong: “Sao có thể được? Ta đi nói với nương một chút, để cho thái y đến nhìn A Trăn thử xem.”
Tân Dạ hiểu rõ, thái y không chữa được, đều vô ích cả.
Minh Oái đi rồi, vừa bước vào đã ngửi thấy mùi thuốc đắng, mùi thuốc đông y hòa cùng với mùi mẫu đơn trong phòng Minh Trăn không tiêu tan khiến cả phòng đều bao phủ trong bầu không khí lạnh lẽo.
Thật ra Minh Trăn cũng không biết.
Nàng cười nhợt nhạt: “Không sao, chắc là gần đây thời tiết không tốt.”
Minh Oái cầm một cái áo nhỏ phủ thêm cho Minh Trăn, khi lấy áo nhỏ đang bên cạnh thì Minh Oái cảm thấy không thích hợp lắm, chất liệu mềm mại, đường thêu tinh xảo, chỉ có trong cung mới đạt được trình độ này, hình như là gấm hoa mới tiến cống của năm nay. Nhưng ngày thường nàng ấy thường sơ ý, chỉ là y phục mà thôi nên cũng không để trong lòng, đưa tay sờ sờ trán Minh Trăn: “Trán cũng nóng nữa, thân thể muội sao lại thế này?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
