Trong màn trướng mỏng, Minh Trăn ho khan hai tiếng, thân thể nàng run lên giống như tuyết tan, cả người được nam nhân ôm sát vào lòng, vì thế hai tay nhẹ nhàng bám víu lấy vai của nam nhân, ho khan thêm vài tiếng.
Dưới lại ánh mắt của nam nhân, trong lòng Minh Trăn lại sinh ra loại cảm giác xa lạ và đề phòng.
Chóp mũi nàng khẽ giật giật, mũi đã sớm đỏ hết cả lên giống như hoa sen đá, nổi bật trên làn da trắng nõn không tì vết.
Bởi vì khi nãy bị hôn quá độc ác nên cánh môi cũng nàng cũng hơi sưng lên, ai kia lại ma sát miết nên bây giờ chỉ cảm thấy nóng và đau.
Vành tai của Minh Trăn cũng rất đau, nàng cảm thấy điện hạ không có ý tốt nhưng cụ thể thì Minh Trăn không muốn đoán.
Nàng nắm lấy ống tay áo Kỳ Sùng: “Điện hạ, đừng xoa nữa, lỗ tai A Trăn đau.”
Kỳ Sùng vẫn không muốn buông tay.
Minh Trăn tức giận rồi: “Đừng…”
Hắn mà nghe lời nàng thì gặp quỷ rồi.
Vì thế nước mắt Minh Trăn lại rơi, lại tức giận nên nàng hé môi cắn cổ Kỳ Sùng, răng nanh cắn trên cổ, nước mắt thấm ướt áo hắn.
Mà cũng không cắn chảy máu, chỉ đơn thuần là con thỏ nhỏ nóng nảy cắn người mà thôi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)