Chương 44:
Lúc này Kỳ Sùng mới cảm thấy hối hận vì đã đưa Minh Trăn về phủ An Quốc công. Nếu như lúc ấy viện lý do Minh Trăn mất rồi, chỉ cần nói nàng vốn yếu ớt, ốm nặng một trận rồi qua đời thì sau đó nàng sẽ có thể sống thoải mái ở phủ Tần vương rồi.
Hối hận cũng vô dụng, vì không thể nào thay đổi quá khứ được.
Ngu Hoài Phong càng ngày càng gần kinh thành, Kỳ Sùng phái ám vệ thăm dò, đối phương nhìn như mang ít người nhưng thực ra đều là những cao thủ ẩn mình. Li vương rất coi trọng đứa cháu này, ông ấy xem hắn như con đẻ của mình.
Sau mùa săn chính là sinh thần của thế tử Khang vương Kỳ Đình, cũng đúng vào ngày thứ hai Ngu Hoài Phong đến kinh thành. Kỳ Đình và mấy vị hoàng tử là đường huynh đường đệ, tiệc sinh thần của hắn, dù huynh đệ có quan hệ tốt hay không tốt cũng đều tham gia.
Kỳ Sùng vừa vào cửa, tất cả mọi người đều yên tĩnh lại, nhất là các huynh đệ của hắn.
Tứ hoàng tử Kỳ Diên và Ngũ hoàng tử Kỳ Du cũng đến, quan hệ của hai người phai nhạt đi không ít. Cho dù là quan hệ huynh đệ tốt đến đâu cũng không sánh được với lợi ích trước mặt. Có mấy việc không phí sức cũng rất được lòng người hoàng đế đều giao phó cho Kỳ Tu, gần đây hoàng hậu cũng triệu kiến Kỳ Tu qua nhiều hơn.
Tính cách Kỳ Diên không được kiên nhẫn cho lắm, vì tâm trạng không tốt nên tất cả bất mãn đều hiện rõ trên mặt.
Kỳ Tu nhìn ôn tồn lễ độ, trên mặt là nụ cười dịu dàng, mặc bạch bào, bên hông đeo một viên ngọc trắng. Nhìn thấy Kỳ Sùng đến, Kỳ Diên không muốn đi lên chào hỏi, ngược lại Kỳ Tu lại cung kính tiến đến, gọi một tiếng "Tam hoàng huynh".
Kỳ Sùng cười như không cười: "Lần này Ngũ đệ mới tử phía Bắc trở về, không nghỉ ngơi cho tốt đã sao?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
