Chương 33:
Minh Trăn không hiểu nhiều, cái lưỡi lướt qua ngón tay Kỳ Sùng.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Kỳ Sùng buông Minh Trăn ra, giọng nói kìm nén nhưng vẫn lạnh băng như trước: "Thời gian không còn sớm nữa, Cô bôi thuốc cho người rồi sẽ đi."
Đôi mắt long lanh nước của Minh Trăn chăm chú nhìn hắn: "Điện hạ không thể ở bên A Trăn sao? Đã rất lâu rồi A Trăn không nhìn thấy điện hạ. Có phải điện hạ vứt bỏ A Trăn không? A Trăn rất nhớ điện hạ."
"Nhớ bao nhiêu?"
Có lẽ Minh Trăn không hiểu được nhớ là gì nhưng nàng lại cảm nhận được cảm giác này.
Từ khi còn nhỏ, mỗi lần Kỳ Sùng rời đi đều khiến trái tim Minh Trăn bị cứa một nhát, sau đó vết sẹo đó sẽ phai nhạt theo thời gian rồi cứ thế từ từ khỏi hẳn. Nhưng cứ một lần hắn rời đi thì trong lòng Minh Trăn lại bị tổn thương một lần nữa.
Mỗi một lần, mỗi một lần Minh Trăn đều lo sợ điện hạ sẽ vĩnh viễn rời khỏi thế giới của mình.
Nàng và điện hạ là hai người hoàn toàn khác nhau, điện hạ đứng trên cao,con đường phía trước cũng sẽ đi rất xa, mà Minh Trăn chỉ là một tiểu cô nương mồ côi bé nhỏ không có gì cả, những mơ ước và quyến luyến, những cảm xúc mơ hồ không biết nén ở đâu.
Cảm giác bất an mông lung khiến Minh Trăn càng nắm chặt tay Kỳ Sùng hơn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)