Nhưng, cho dù là trai hay gái thì Ngu Hoài Phong cũng không để ý, cũng sẽ không bất công.
Nhưng mà cậu cũng bất lực, cậu có thể trị tội mấy thằng nhóc thối, nhưng ngại phải bắt nạt mấy tiểu cô nương lắm.
Ngu Hoài Phong nhớ lại từng trải của bản thân ngày xưa, lại nhìn tình huống trước mắt này, lúng túng cười hai tiếng: “Ha ha, hóa ra là một thằng nhóc. Ta nói mà, sao lại ăn mặc thành như thế này chứ nhưng mà môi hồng răng trắng đúng là trông xinh quá, không thua gì tiểu cô nương.”
Hắn vỗ mạnh vào vai Kỳ Huyền: “Sau này lớn lên phải cao một chút nhé, cao hơn cả phụ hoàng của con ấy.”
Kỳ Huyền nỗ lực ngửa đầu lên nhìn phụ hoàng nhà mình.
Phụ hoàng thật sự rất cao lớn, ở trong lòng Kỳ Huyền, phụ hoàng nhà mình chính là núi cao không thể vượt qua được.
Bé ngưỡng mộ nói: “Thật không ạ?”
Nhưng mà…
Hiện tại Huyền Nhi mới một mẩu, dáng người nho nhỏ, không hề chớp mắt ở trước mặt hai nam tử thành niên.
Ngu Hoài Phong nói: “Đương nhiên là thật.”
Ánh mắt của Kỳ Sùng dừng ở trên người Kỳ Huyền, đứa nhỏ này đang nhìn mình với vẻ vô cùng đáng thương, thật ra bé có hai gương mặt ở trước mặt và sau lưng người khác, ở trước mặt người nhà thì cực kỳ ngoan ngoãn, tới trước mặt người ngoài thì chính là tảng băng nhỏ lạnh lùng.
Ngu Hoài Phong lại thảo luận với Kỳ Sùng về chuyện tấn công tộc Địch một chút. Mở rộng lãnh thổ quốc gia, hiển nhiên hai nước đều đồng ý, chỉ có điều, đối phương anh dũng thiện chiến, là có hơi khó.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

