Mười năm sau.
Thân thể của hoàng hậu yếu ớt, được hoàng đế coi như báu vật, đương nhiên các nàng phải hiểu rõ, ngày thường cũng không dám lơ là sơ ý.
“Mẫu hậu!”
Một tiếng trẻ con non nớt vang lên, Minh Trăn quay đầu lại, bộ diêu trên tóc lắc lư, hạt châu đong đưa mấy cái.
Hai cung nữ cười nói: “Là thái tử điện hạ tới.”
Năm năm trước, Minh Trăn hạ sinh một bé trai, thái tử sinh ra vào mùa đông, đúng lúc cũng là khoảng thời gian mà thân thể của Minh Trăn yếu ớt nhất. Thái tử cũng sinh non một tháng, hoàng hậu cũng suýt mất mạng, lúc ấy hoàng đế trông nom ngày đêm, cuối cùng mẫu tử đều bình an.
Lúc ấy, hai cung nữ Tử Uyển và Tử Hi đã vào cung rồi, ngày nào cũng thấp tha thấp thỏm, rất sợ hoàng hậu không thể vượt qua cửa ải này, không biết hoàng đế dùng cách gì, cuối cùng thế mà mẫu tử lại bình an.
Lúc đó, thái tử nhỏ xíu xìu xiu, cả người tím tái, khóc cũng không khóc nổi, vốn tưởng rằng không thể nuôi lớn đứa nhỏ này được, trông có vẻ sẽ ch3t non, hiện tại thì sao…
Thái tử Kỳ Huyền chạy thẳng tới đây, nhào vào trong lồng ngực Minh Trăn, cơ thể Minh Trăn yếu ớt, suýt nữa đứng không vững.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

