Nàng đã vô cùng yếu ớt, lúc này nàng chẳng muốn nói một câu nào, mềm nhũn tựa vào trên vai Kỳ Sùng.
Mái tóc đen như mực rủ xuống dọc theo đầu vai của nàng, Kỳ Sùng biết Minh Trăn bị ức hiếp đến thảm, hiện tại vẫn chưa trở lại bình thường. Thể lực của hắn quá dồi dào, nhu cầu trong phương diện này quá lớn, lần này cho Minh Trăn quá nhiều nên hiện tại, cả người nàng như thể đang giẫm lên bông vậy, muốn đi cũng chẳng đi nổi.
Kỳ Sùng vỗ vỗ mặt Minh Trăn: “A Trăn? A Trăn?”
Nàng có hơi ngơ ngác, cả người còn chưa kịp phản ứng lại thì sau khi cảm nhận được bàn tay của Kỳ Sùng, Minh Trăn mới “Ừm” một tiếng.
Giọng nói cũng mềm nhũn yếu ớt.
Kỳ Sùng nói: “Choáng váng hửm?”
Thật ra nàng vẫn còn chưa kịp phản ứng lại, điên cuồng một phen cả đêm lẫn ngày như vậy, thể lực của Minh Trăn đã dùng hết sạch sành sanh rồi, thậm chí còn tí tiêu hao quá mức.
Bây giờ Minh Trăn chỉ muốn ngủ một giấc thật đã.
Nàng ấm ức ôm bả vai của Kỳ Sùng: “A Trăn khó chịu quá.”
Sau khi tắm xong, Kỳ Sùng bọc nàng trong một cái khăn rất mềm, đối với hắn mà nói, dáng người của Minh Trăn nhỏ xinh đáng yêu, rất dễ bế lên.
Sau khi đưa người quay về, Minh Trăn uống một ít canh sâm sau đó nhanh chóng ngoan ngoãn ngủ thiếp đi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)