Thể chất của Minh Trăn hơi yếu ớt, đi suốt chặng cả chặng đường dài cộng thêm mùa đông lạnh lẽo đã nhiễm chút gió lạnh. Vì vậy, sau khi về đến nơi thì nàng ngã bệnh.
Sau khi Cao thái y bắt mạch cho Minh Trăn, y bước ra và nói với Kỳ Sùng:
“Thể chất của cô nương có hơi yếu, có lẽ gặp chuyện mệt mỏi cộng thêm gió lạnh xâm nhập cơ thể cho nên mới cảm thấy mệt mỏi rã rời. Vi thần có kê một toa thuốc cho cô nương, sau khi uống thuốc, người đổ mồ hôi sẽ cảm thấy dễ chịu hơn.”
Kỳ Sùng im lặng gật đầu.
Thực ra Cao thái y cũng rất tò mò, một thời gian trước, bệ hạ đến triều Tễ và nghe nói đã cầu hôn với vương nữ nước ấy, còn đưa vương nữ trở về. Nhưng mọi người nào có nhìn thấy vương nữ, người họ nhìn thấy duy nhất là Minh Trăn mà.
Đương nhiên Cao thái y thiên vị Minh Trăn hơn, y làm gì biết vương nữ nào chứ. Minh Trăn trông xinh đẹp, Cao thái y nghĩ rằng trên đời không thể nào còn tìm thấy tiểu cô nương nào xinh đẹp hơn nàng, nếu bệ hạ nhìn trúng người khác, chắc chắn sẽ làm trái tim tiểu cô nương vô cùng đau đớn, quả thật là chuyện nam nhân phụ bạc cặn bã mới có thể làm ra loại chuyện này.
Tất nhiên Kỳ Sùng không biết, trong lòng lão già Cao Liên Tâm đang nghĩ gì.
Nghe Cao Liên Tâm nói lời này, hắn bèn lạnh lùng gật đầu: “Lui xuống đi.”
Cao Liên Tâm ngoan ngoãn lui xuống nhận phần thưởng.
Kỳ Sùng lại đi vào thăm Minh Trăn, lúc này nàng đã ngủ, đưa tay sờ s0ạng trán nàng, vẫn còn rất nóng.
Quý Bách nói cũng đúng, dù Minh Trăn đã lành nhưng cơ thể nàng vẫn còn có chút yếu ớt, ngày thường nhất định phải chăm sóc thật tốt, nhất định không để nàng bị hành hạ và đau đớn quá nhiều, lần này lặn lội đường xa, quả thật đã khiến nàng chịu khổ cực rồi.
Nàng không hề phàn nàn trên đường đi, ngay cả khi nàng tròng trành khó chịu, không thể ăn được gì, nàng vẫn ngoan ngoãn chịu đựng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)