Minh Trăn và Kỳ Sùng nhanh chóng lên tới đỉnh núi, mặc dù suốt cả đường đi không nhìn thấy sừng hươu linh lung nhưng hai người thưởng thức được phong cảnh của cả chặng đường.
Minh Trăn được nam nhân ôm vào trong lòng, nàng ngước mắt nhìn Kỳ Sùng: "Bệ hạ, ngài có mệt không ạ? Nếu như ngài mệt thì để A Trăn xuống tự mình đi bộ."
Mặc dù nàng rất mềm mại nhưng cũng rất nặng nha, Kỳ Sùng ôm nàng lên núi, Minh Trăn cũng sợ hắn mệt ch3t. Huống chi trên người hắn còn mang theo vũ khí rất nặng.
"Không mệt." Kỳ Sùng nói: "Trước nay thể lực của trẫm vẫn rất tốt."
Minh Trăn cũng biết sức khỏe của Kỳ Sùng rất tốt nhưng nàng vẫn đau lòng: "Dù gì thì tuổi tác của bệ hạ cũng đã lớn rồi, nhiều hơn A Trăn nhiều như thế, không còn trẻ tuổi thì cảm thấy mệt nhọc cũng là chuyện rất bình thường, không cần phải phô trương trước mặt A Trăn đâu."
Đường núi gập ghềnh, con đường rất khó khăn, trên núi cũng có một vài loại thú dữ. Chẳng qua những loại thú dữ này cũng không dám tùy tiện trêu chọc Kỳ Sùng.
Dù gì thì thuở thiếu niên Kỳ Sùng cũng săn cọp bắt gấu, thú có dữ tợn hơn cũng phải bỏ mạng dưới chân hắn.
Bế Minh Trăn đi một mạch lên núi, hơi thở Kỳ Sùng vẫn như ngày thường, không có thở gấp dù chỉ một chút.
Sắc mặt cũng như ngày thường.
Minh Trăn đứng từ trên núi nhìn xuống, nhìn những tầng tầng lớp lớp rừng cây, hàng cây xanh um trùng điệp phía xa xa, phong cảnh kỳ lạ nhưng đẹp mắt. Gió thổi mây biển từ xa xa đi tới, vừa ẩm ướt vừa mát mẻ, Minh Trăn khẽ nhắm mắt lại, nhưng sợi tóc đen bị gió thổi bay lên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
