9.
“Tôi không biết giáo viên chủ nhiệm đã nói gì, tôi chỉ muốn Tần Ngự làm bạn cùng bàn của tôi.”
Tôi mất hết kiên nhẫn, không muốn tiếp tục đối diện với vẻ mặt đạo đức giả của Thẩm Lễ.
Xung quanh hoàn toàn yên tĩnh.
Nhóm anh em của Tần Ngự muốn tới bảo vệ đại ca nhưng khi nghe thấy câu nói đầy khí chất bá đạo của tôi, bắt đầu nháy mắt với Tần Ngự.
Tần Ngự hoàn toàn không để ý, chỉ nhìn chằm chằm tôi, ánh mắt nóng bỏng như muốn chạm vào da thịt tôi khiến tôi hơi xấu hổ.
Vừa nói xong tôi với nhận ra lời mình vừa nói tôi có bao nhiêu mập mờ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


