Số lần qua lại nhiều, hai người dần dần trở thành bằng hữu.
Nói chuyện hợp ý.
Nhưng lại không vừa mắt nhau, là cái loại chỉ muốn xem đối phương chê cười.
Chủ yếu là Phương Diệu Văn muốn xem hắn chê cười.
Cố Trường Thanh tự cho là có thể bao dung được, chưa bao giờ so đo với Phương Diệu Văn, là hắn tự mình giận dỗi.
Hôm nay lại bị chọc giận bỏ đi.
...
Ngày hôm sau.
Ánh mặt trời dâng lên.
Cố Trường Thanh đang hít thở mây tía buổi sáng, hết lần này đến lần khác tẩy luyện thần hồn, ngưng tụ pháp lực, rèn luyện thân thể.
Đây là phương pháp tu luyện của cổ tu sĩ.
Hít thở tinh hoa của mặt trăng và mặt trời, có thể củng cố căn cơ của bản thân.
Càng tu luyện, Cố Trường Thanh càng hiểu rõ sự cường đại của《Thanh Mộc Trường Sinh Quyết》.
Tu sĩ hiện nay, không phải không có người cùng lúc tu luyện tinh thần và thể xác, nhưng thăng cấp rất khó, rất nhiều người tu luyện cả đời cũng không thể vượt qua ngưỡng cửa đó.
Có thể tưởng tượng được,《Thanh Mộc Trường Sinh Quyết》quý giá đến mức nào.
Hít thở xong tia mây tía cuối cùng.
Cố Trường Thanh chậm rãi thu công, cảm thụ một chút pháp lực trong cơ thể, hắn hài lòng gật đầu, khoảng cách đến Luyện Khí tầng chín lại gần thêm một bước.
Đứng dậy rời khỏi phòng luyện công.
Cố Trường Thanh đang định luyện tập vẽ bùa.
"Vèo!"
Một đạo linh quang bay tới.
Khóe miệng Cố Trường Thanh giật giật, xem ra trận pháp của hắn còn cần phải gia cố thêm, tầng tầng lớp lớp kết giới hoàn toàn không thể ngăn cản được pháp lực của Tu sĩ Kim Đan.
"Nhanh chóng đến Linh Hư Phong."
Linh Hư Phong là chủ phong của tông môn, cũng là nơi chưởng môn cư trú.
Cố Trường Thanh thở dài một hơi, trong lòng dâng lên cảm giác mọi chuyện đã được an bài.
Bởi vì có Phương Diệu Văn báo tin trước, hắn biết chưởng môn gọi hắn đến là có chuyện gì, nhưng mà...
Cố Trường Thanh thở dài, cúi đầu sờ sờ ngọc giản truyền tin bên hông.
Thôi vậy.
Hắn không so đo với chưởng môn và sư tôn.
Chưởng môn, sư tôn không biết ngọc giản truyền tin của hắn cũng bình thường... rất không bình thường có được không, chưởng môn thì không nói.
Sư tôn vậy mà lại không biết phương thức liên lạc của đệ tử, hắn làm đệ tử chân truyền thật sự là có chút thảm hại.
Nhưng hắn cũng hiểu đây là hậu quả do chính hắn cố ý tạo thành.
Đến Linh Hư Phong…
"Là đệ tử Tiểu Tuyền Phong sao?"
Dưới chân núi đã có người chờ sẵn.
"Chào sư huynh." Cố Trường Thanh chắp tay hành lễ.
"Chào sư đệ." Thanh niên đáp lễ.
Cố Trường Thanh nhận ra hắn, hắn là đệ tử chân truyền của chưởng môn, cũng là đại sư huynh của Linh Hư Phong, một trong những ứng cử viên chưởng môn đời tiếp theo.
Cố Trường Thanh tương đối coi trọng hắn.
Bởi vì hắn là người duy nhất trong số những ứng cử viên đã cưới đạo lữ.
"Sư đệ đi theo ta."
Nam Cung Dục mỉm cười ôn hòa, xoay người đi trước dẫn đường, vừa đi vừa nói cho hắn biết tình huống cụ thể.
Ngoài ra, còn phải bái kiến Kỷ chân nhân.
Về phần bên Ngự Hỏa Phong, đi hay không cũng không sao cả, cha ruột của Kỷ Diễn, không gặp cũng được.
Nói chuyện một lúc, bọn họ đi vào thiên điện của chủ phong.
Cố Trường Thanh cúi đầu hành lễ.
"Hừ!" Kỷ chân nhân hừ lạnh một tiếng, uy áp của Kim Đan chân nhân giống như cuồng phong bão táp, lặp tức đè ép xuống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)