Quần áo đều cởi, liền này?
Giản Hiểu Chi giữa sự hỗn loạn bắt đầu cân nhắc xem có phải mình nghe nhầm hay không, hay là anh chê cô lắm chuyện, ám chỉ cô đến đây để úp mặt kiểm điểm.
Cô bất lực dựa vào tường, đang định thở dài thì bức tường cảm ứng được sự chạm vào của cô, lập tức hiện ra một nút bấm và bắt đầu kích hoạt.
Bỗng nhiên có tiếng ong ong nhỏ vang lên, cô cảm thấy cơ thể hơi rung nhẹ, bùn đất trên người dần dần rơi hết xuống, vài phút sau, một luồng gió ấm thổi qua từ trên xuống dưới, từ trái qua phải, sau đó quá trình rung nhẹ lại lặp lại ba lần rồi dừng hẳn.
Giản Hiểu Chi từ từ hoàn hồn, cúi đầu nhìn bản thân, bùn đất đã biến mất không còn dấu vết, mồ hôi cũng không còn, cô sờ đầu, mái tóc nhờn bóng đã biến thành suôn mượt và khô ráo.
Cả người thoải mái hơn nhiều.
Đây gọi là... giặt khô?
Cô đâu phải quần áo mà giặt khô?!
Nói đến quần áo, Giản Hiểu Chi lập tức nhặt quần áo để sang một bên, khởi động lại một lần nữa.
Cô rất có ý thức của một vật thí nghiệm, nhẹ nhàng bước đi để không làm phiền anh, rồi tự mình nằm lên bàn thí nghiệm.
Nhiệt độ trong phòng thí nghiệm vừa phải, yên tĩnh dễ ngủ, cộng thêm một ông lớn rảnh rỗi.
Hoàn toàn đáp ứng được yếu tố thiên thời địa lợi nhân hòa, Giản Hiểu Chi tự nhiên chìm vào giấc ngủ.
Cô thực sự quá mệt, mấy ngày nay liên tiếp không ngủ ngon, vừa tới Trung Thu mua bánh trung thu rồi bắt xe đến nghĩa trang, vừa xuống xe thì bị kéo vào không gian khác, gặp hệ thống tên 0710, sau đó bị đưa đến thế giới này.
Không biết đã qua bao lâu, Giản Hiểu Chi ngủ không được ngon lắm, mơ mơ màng màng nhận ra có một ánh nhìn lạnh lẽo, khiến cô liên tưởng đến một loài động vật máu lạnh có vảy.
Cảm giác này không mấy dễ chịu, cô mở mắt ra, đối diện với một đôi mắt màu trà nhạt.
Trước đây khi nhuộm tóc cô cũng đã nhuộm màu này, bạn học nói trông khá dịu dàng, sao đến chỗ anh lại giống như phủ một lớp băng vậy.
“Bắt đầu rồi sao”, Giản Hiểu Chi ngái ngủ ngáp một cái, nằm thẳng ra, dang tay dang chân: “Tới đi.”
Một lát sau.
Không có động tĩnh gì, Giản Hiểu Chi ngước mắt nhìn anh.
Anh hỏi: “Cô không sợ tôi sao?”
Giọng điệu vốn dĩ hờ hững cuối cùng cũng có chút ngạc nhiên.
Những người đến đây trước đó, đều sợ hãi đến mức cơ thể run rẩy cứng đờ, biểu cảm sụp đổ khóc lớn, đặc biệt là đồng tử co rút kịch liệt.
Những trái tim đó, đập nhanh đến cực điểm.
Anh đặc biệt thích cảm giác khi máu của họ chìm ngập trong sự sợ hãi.
Thế nhưng người trước mặt này thậm chí còn dám ngủ ngon lành ngay trước mặt anh.
“Nói sao nhỉ, thế giới rộng lớn vô cùng, chuyện gì cũng có thể xảy ra, người không sợ anh...”
Cô chưa kịp nói hết câu thì một khẩu súng lục màu bạc đã kề lên cổ họng cô.
Đoạn Uyên hơi nheo mắt lại, sát khí không hề che giấu.
Đáng tiếc.
Nhịp tim của cô vẫn không hề thay đổi, ổn định như thường, đôi mắt cũng không gợn sóng, đồng tử chẳng chút biến động.
Đôi mắt của cô đẹp hơn những vật thí nghiệm trước đây, đôi mắt nai to tròn, trắng đen rõ ràng, ánh lên một lớp nước mỏng, trông trong trẻo rạng ngời.
Đôi mắt như thế, nếu phản ứng vì sợ hãi, chắc chắn sẽ rất thú vị.
Cô thực sự không sợ chết, hay nên nói là không sợ anh, điều này không thể giả vờ được.
Giản Hiểu Chi kịp thời hỏi: “Bị bắn có đau không?”
“Đau đớn tột cùng.” Đoạn Uyên cười nhạt, tưởng tượng đôi mắt này hoảng sợ khóc lóc, máu trong cơ thể như lũ châu chấu tràn qua, kích thích anh đến mức toàn thân run rẩy.
Đã lâu rồi không có cảm giác này.
“Có cách chết nào khác không?” Giản Hiểu Chi cố gắng mặc cả.
Đoạn Uyên cất súng: “Cởi quần áo.”
Vì anh nói là cởi quần áo, chứ không phải cởi hết quần áo nên Giản Hiểu Chi không cởi hết, chỉ còn lại áo lót và quần lót.
Đoạn Uyên đeo găng tay trắng, lấy một cốc thủy tinh đựng đầy chất lỏng màu đỏ, dùng que thủy tinh khuấy vài lần, sau đó bôi chất lỏng lên người cô.
Chất lỏng màu đỏ tươi trên làn da trắng nõn rất nổi bật.
Anh hành động lười biếng, giống như họa sĩ tùy ý chấm màu để vẽ, chỉ khác là chất liệu để vẽ là da người.
Giản Hiểu Chi không rõ đây là sở thích kỳ quặc nào của anh, hay là một nghi thức cổ xưa kỳ lạ.
“Anh làm gì vậy?” Cô hỏi.
Thần sắc của Đoạn Uyên càng ngày càng lạnh nhạt, quan sát phản ứng của cô rồi khẽ nhíu mày.
Khi que thủy tinh chạm vào eo cô, Giản Hiểu Chi không thể kìm được mà cười ngặt nghẽo, vai run lên từng đợt, cả người co rúm lại.
Vừa đúng lúc chọc vào huyệt ngứa, cô cười không ngừng được.
“...”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

