Quan trọng nhất là, Đoạn Uyên không phủ nhận câu nói của anh ta.
Thụ Cơ đành phải xin lỗi Lang Hình.
Đoạn Uyên không biểu lộ cảm xúc gì, tiếp nhận Giản Hiểu Chi rồi đi về phía phòng thí nghiệm.
Những con quái vật lại một phen kinh ngạc.
Chờ đến khi Đoạn Uyên hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt của chúng, chúng mới bắt đầu bàn tán.
“Tiến sĩ có ý gì vậy?”
“Có vẻ như định cứu cô gái nhân loại kia.”
Rõ ràng là giọng điệu nói đùa, nhiều con quái vật không để trong lòng.
---
Ưng Mậu bước vào phòng thí nghiệm, thấy Đoạn Uyên đã phân tích xong thành phần của loại quả Giản Hiểu Chi vô tình ăn phải, đang chế tạo thuốc giải độc.
Cái này đối với Đoạn Uyên mà nói đương nhiên là vấn đề nhỏ, chẳng qua có thể để anh làm như vậy là cực kỳ hiếm thấy - bởi vì anh thống hận nhân loại hơn bất kỳ con quái vật nào trong viện nghiên cứu.
Ưng Mậu không ngờ mình lại được chứng kiến cảnh này, mà nguyên nhân lại là một cô gái mới đến viện nghiên cứu chưa đầy một tháng.
Đoạn Uyên nhanh chóng hoàn thành thuốc giải, lấy một ống tiêm trong ngăn kéo tiêm thuốc vào người Giản Hiểu Chi.
Ưng Mậu đứng cách đó không xa quan sát, anh ta thấy sắc mặt xanh xao của Giản Hiểu Chi nhanh chóng trở lại bình thường.
Đoạn Uyên vứt ống tiêm rỗng đi, sau đó mới nhìn Ưng Mậu và hỏi: “Có chuyện gì?”
Ưng Mậu đáp: “Tiến sĩ, tôi lên đây để xin một ít Dịch dinh dưỡng.”
Đây là chuyện thật, nhưng cũng mượn việc này thuận tiện tới xem Đoạn Uyên có cứu người không, nếu Giản Hiểu Chi chết, Lang Hình và Thụ Cơ có lẽ sẽ phải căng thẳng với nhau một thời gian.
Bàn làm việc của Đoạn Uyên rất lớn, không thiếu thiết bị và dụng cụ, anh đẩy ống nghiệm vừa mới dùng qua qua một bên, lấy ra một bộ sạch sẽ khác bắt đầu điều chế Dịch dinh dưỡng.
Ưng Mậu thỉnh thoảng liếc nhìn, thấy thần sắc tản mạn của tiến sĩ hiếm khi có chút chuyên chú, anh thêm từng chút thuốc thử, thỉnh thoảng dừng lại để suy nghĩ, thậm chí còn liệt kê một đoạn công thức nhỏ trên màn hình.
Ưng Mậu: ... Thì ra tiến sĩ làm Dịch dinh dưỡng cũng nghiêm túc phết, nói thật, nếu còn chê Dịch dinh dưỡng khó uống thì hơi có lỗi với tiến sĩ nhỉ.
Đoạn Uyên tốn chút thời gian làm ra một chút Dịch dinh dưỡng, còn đích thân rót vào một ống nghiệm dùng nút gỗ bịt kín.
Ưng Mậu muốn tiến đến nhận, còn muốn hỏi tại sao có tí xíu vậy thì thấy Đoạn Uyên đặt ống Dịch dinh dưỡng đó sang một bên, lại bắt đầu điều chế Dịch dinh dưỡng lần, chẳng qua lúc này tùy ý hơn nhiều.
Đoạn Uyên dùng dụng cụ thủy tinh vừa dùng, không thèm nhìn mà tiện tay cho thêm các loại thuốc thử, sau đó dùng đũa thủy tinh khuấy hai cái - hoàn thành rất thô thiển.
Hiểu luôn ống trước đó là dành cho ai.
Ưng Mậu: “…”
Phân biệt đối xử cần phải rõ ràng như vậy sao?!
Ưng Mậu đành phải giống như trước kia, tự mình đổ Dịch dinh dưỡng đã pha vào ống nghiệm để phân chia.
Không có chuyện gì, anh ta cũng không dám nán lại trong phòng thí nghiệm, sau khi đã đổ đầy Dịch dinh dưỡng xong thì đi xuống tầng.
*
Giản Hiểu Chi từ từ tỉnh lại, cchỉ cảm thấy thân thể bủn rủn nặng nề, đau đầu muốn nứt còn buồn nôn muốn ói.
Cô chống mí mắt lên, nhìn thấy ánh đèn lạnh lẽo trong phòng thí nghiệm, dưới lòng bàn tay là hoa văn của bàn thí nghiệm và nhiệt độ lạnh lẽo.
Bị bức bách bởi một ánh mắt có cảm giác tồn tại rất mạnh, Giản Hiểu Chi chậm rãi quay đầu, nhìn vào đôi mắt màu trà nhạt đó.
Đoạn Uyên lười biếng dựa lưng vào ghế dựa, biểu tình rất nhạt, tay đặt trên bàn làm việc, những ngón tay không nhanh không chậm bóp nát từng quả đỏ đó, giống như đang nhàm chán bóp nổ từng trái tim.
Nước trái cây đỏ như máu từ ngón tay trắng lạnh tràn ra, lại chảy tới trên bàn làm việc trắng bạc, không hiểu sao có loại mỹ cảm máu tanh.
Thị giác trùng kích, cảnh đẹp ý vui, Giản Hiểu Chi vừa từ cõi chết trở về đang nằm đó nhìn anh một cách bình thản.
Dù sao thì những quả cô mang về cũng không ăn được, chẳng thấy tiếc.
Trực giác của Giản Hiểu Chi luôn rất chuẩn, cô đột nhiên cảm thấy động tác trên tay Đoạn Uyên không ngừng, ánh mắt nhìn cô cũng rất hờ hững, không ổn rồi, có khi bóp quả không thỏa mãn, anh lại muốn bóp vỡ đầu cô.
“Nhờ có tiến sĩ nhân từ tốt bụng, để tôi nhặt lại được cái mạng nhỏ trở về” Giản Hiểu Chi đúng lúc nói: “Tôi cũng không phải ăn bậy, do thấy Lang Hình ăn không sao mới ăn.”
Đoạn Uyên lau sạch tay: “Hai người khác nhau.”
Gen thuần túy của con người không đủ để chống lại hầu hết các độc tố, trong khi gen của sinh vật dị hóa thì có thể.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
