Ai bảo phòng Ưng Mậu cách hành lang gần, Lang Hình muốn tìm Ưng Mậu, lên đến tầng hai thì tình cờ gặp họ đang từ tầng ba đi xuống, hơn nữa ánh mắt tiến sĩ rơi vào trên người cậu ta, chứng tỏ có chuyện - mà còn là chuyện lớn.
Có lẽ sống chết chỉ trong khoảnh khắc.
Tinh thần Lang Hình căng thẳng đến cực điểm, lưng cứng ngắc đến tê dại.
Lang Hình âm thầm thở ra một hơi, vừa rồi còn tưởng rằng tiến sĩ định dùng cậu ta làm vật thí nghiệm nghiên cứu gen sói núi.
Đoạn Uyên không nói gì nữa, xoay người nhấc chân đi lên lầu.
Lang Hình liếc nhìn bóng lưng của Đoạn Uyên, xác định không có đại sự nào khác liên quan đến sinh tử, cái đuôi to màu xám trắng cuộn tròn mới giãn ra, nhẹ nhàng lắc lư với biên độ rất nhỏ.
Lông tơ bồng bềnh, trông mềm mại mượt mà, Giản Hiểu Chi không kìm lòng được đưa tay sờ vào chóp đuôi.
Lang Hình trong nháy mắt xù lông, nếu không phải tiến sĩ chưa đi xa, cậu ta nhất định phải hung tợn đánh gục nhân loại này.
Cậu ta quay đầu, ánh mắt cảnh cáo hung hăng nhìn Giản Hiểu Chi.
Cảm giác quá tuyệt, Giản Hiểu Chi nhất thời không nỡ buông tay, liền nói với Đoạn Uyên vẫn chưa khuất bóng: “Tiến sĩ!”
Lang Hình hừ nhẹ một tiếng, cho rằng tiến sĩ căn bản khinh thường để ý tới nhân loại này, ai ngờ cậu ta lại thấy Đoạn Uyên dừng bước chân lên lầu.
“…” Sao lại không giống như tưởng tượng nhỉ?
“Cậu ấy có vẻ hơi dữ dằn.” Giản Hiểu Chi vừa vuốt đuôi cậu ta vừa cáo trạng.
Lang Hình: “…”
Đoạn Uyên không nói gì, nghiêng đầu nhìn sang, đôi mắt nhẹ nhàng liếc xuống.
Lông toàn thân Lang Hình xù lên lập tức xẹp xuống, ngoan ngoãn đặt đuôi vào tay Giản Hiểu Chi.
Giản Hiểu Chi tiếp tục nói: “Tôi có thể sờ đuôi cậu ấy không, tiến sĩ?”
Đoạn Uyên đáp “Ừm”, tiếp tục bước chân lên lầu.
Lang Hình không hung dữ với cô nữa, cũng không dám rút đuôi của mình về, chỉ đành để Giản Hiểu Chi vuốt lông đuôi với vẻ mặt khó chịu.
Vì thế liền hình thành cảnh tượng Lang Hình đi phía trước, Giản Hiểu Chi túm đuôi đi theo phía sau.
Ở góc cầu thang, Giản Hiểu Chi lại gặp phải đóa hoa ăn thịt người kia, nhưng nó không chảy nước dãi với cô nữa, mà tự lay cuống lá tại chỗ, trông vui vẻ vô cùng: “Nhân loại… ngon…”
Sáu cánh hoa lớn màu đỏ nhạt lúc này đã chuyển sang màu đỏ tươi, giống như bức tranh phai màu vừa được sơn màu mới.
“Nó bị làm sao vậy?”
Giản Hiểu Chi kéo đuôi Lang Hình hỏi.
Lang Hình liếc nhìn, miễn cưỡng trả lời: “Tối qua nó ăn thịt người.”
Nói đến đây, Lang Hình càng cảm thấy kỳ quái, trước đó rất ít khi có nhân loại đến rừng Tử Ngọ, hoặc nói đúng hơn là căn bản không ai dám đến, dù nhân loại có một loại cuồng nhiệt kỳ lạ nào đó với Đoạn Uyên đi chăng nữa nhưng bọn họ bị anh chỉnh sợ, phần lớn bảo trì thái độ nước sông không phạm nước giếng.
Đến rừng Tử Ngọ cửu tử nhất sinh, tiến sĩ ở viện nghiên cứu N7 là kẻ trừng phạt nhân loại... Những lời này được truyền bá rộng rãi ở căn cứ nhân loại.
Nhưng tại sao bây giờ, một nhóm lại một nhóm nhân loại mặc quân phục đến rừng Tử Ngọ?
Đám quái vật bao gồm cả Lang Hình đều bắt được khá nhiều nhân loại, nhưng không hiểu sao Đoạn Uyên lại chẳng hứng thú gì xử lý những nhân loại này, chỉ để cho bọn họ tùy ý xử trí.
Đối với quái vật có ý thức cao mà nói, ăn thịt người cũng không phải là chuyện có tư có vị gì, cho nên phương thức xử lý đơn giản nhất chính là ném cho hoa ăn thịt người.
*
Bước ra khỏi viện nghiên cứu, Lang Hình càng nghĩ càng buồn bực, nhìn cô gái nhân loại chỉ cao đến khuỷu tay mình: “Tại sao tiến sĩ không giết cô?”
Nghe ra cậu ta thực sự đang thắc mắc, vì vậy Giản Hiểu Chi cũng rất chân thành trả lời: “Có thể tiến sĩ của mấy anh tin Phật, không muốn sát sinh.”
Lang Hình: “...”
Khác với Nick trông có vẻ thô kệch vụng về nhưng thực ra lại rất tinh tế, Lang Hình không đưa Giản Hiểu Chi đến nơi tương đối an toàn, khi gặp phải sương độc mà cậu ta đã quen thuộc, còn hỏi cô sao lại xanh mặt, trông muốn chết lắm vậy.
Đụng phải đầm lầy, Lang Hình trực tiếp bế cô lên nhảy qua; Thấy những sinh vật dị hóa khác, không nói hai lời liền lao vào đánh nhau, đánh hăng quá còn quên mất Giản Hiểu Chi ở một bên.
Giản Hiểu Chi không thể làm gì khác hơn là tự mình ở gần đó nhìn xem, cũng may khứu giác và tốc độ thị giác của Lang Hình đều rất tốt, khi có côn trùng độc nào đó lao về phía cô, cậu ta sẽ nhanh chóng chạy tới vỗ chết.
Lần trước đi cùng Nick, Giản Hiểu Chi đã liếc mắt nhìn một cái, thực ra ở mạt thế có khá nhiều thứ trông giống trái cây và rau quả hiện đại, cô cảm thấy có thể thử xem có ăn được không.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
