Giản Hiểu Chi đi theo bên cạnh anh vẫn chưa hết bàng hoàng: “Thao tác vừa rồi không phải là... ma thuật đấy chứ?”
“Cái gì?” Đoạn Uyên liếc nhìn cô.
“Anh biết ma thuật à?” Giản Hiểu Chi mở to mắt.
Sao anh không đi làm phù thủy rừng xanh đi, còn bày đặt làm Tiến sĩ quái dị làm gì?
Không rõ vì lý do gì, Đoạn Uyên cười khẽ hai tiếng, có lẽ là biểu cảm đầy vẻ kinh ngạc của cô giống một con vật nhỏ bị dọa đến ngây người, trông khá buồn cười.
Không cần anh trả lời, Giản Hiểu Chi lập tức tỉnh táo lại, đây là tận thế chứ đâu phải thế giới phép thuật, cô còn đọc qua thiết lập thế giới, chỉ là vừa nãy bị đám quái vật kia làm cho quên mất.
Quái vật Nick có lẽ đã bị Đoạn Uyên dọa chết tại chỗ, sau đó lại sống lại tại chỗ.
Có thể dọa lũ quái vật sợ đến vậy, Đoạn Uyên đúng là một nhân tài.
Xuống đến tầng một, bầu không khí im lặng như tờ.
Ở tầng hai, lũ quái vật đang trong tình trạng hoảng loạn, thì ở tầng một tất cả đã trốn sạch vào phòng, cửa đóng kín mít.
Đoạn Uyên đi đến căn phòng thứ ba bên trái, lạnh lùng nói: “Mở cửa.”
Giản Hiểu Chi đứng ở cạnh cửa nhìn vào trong, trong phòng đầy những sợi tơ trắng và đủ loại vải vóc, có một chiếc máy màu đen khổng lồ giống như máy khâu đổ trên sàn, trên sàn cắm ba chiếc kéo lớn.
Còn có một con bướm đêm khổng lồ gần như ép sát vào tường, xem ra nếu có thể lựa chọn, nó thà biến mất tại chỗ còn hơn.
Khác với đám quái vật khác, mặc dù Tiến sĩ cũng đã đến đây nhưng lần nào nó cũng bị dọa đến mức tim muốn nứt ra, nếu đến thêm vài lần nữa, e là nó sẽ chết yểu.
“B-B-B...”
Con bướm đêm lắp bắp nửa ngày cũng không nói nổi một câu, đôi cánh vàng nhạt run rẩy dữ dội, khiến vô số hạt phấn trắng tung bay khắp nơi.
Thứ giống như bột mì bay tới, Giản Hiểu Chi theo bản năng kéo lấy chiếc áo blouse trắng của Đoạn Uyên che mặt.
Đoạn Uyên không nhúc nhích, chỉ “Chậc” một tiếng.
Con bướm đêm lớn không dám động đậy nữa, như thể có một chiếc đinh vô hình ghim nó vào tường.
Giản Hiểu Chi hiểu lầm là Đoạn Uyên không cho cô chạm vào, lập tức buông tay: “Thật ngại quá.”
“Làm cho cô ấy một đôi giày.” Đi chuyến này, kiên nhẫn của Đoạn Uyên cuối cùng cũng cạn kiệt, anh nói với giọng điệu lạnh lùng hơn, không chút biểu cảm.
Bụng con bướm đêm có ba đôi tay dài rất linh hoạt, nó đẩy đẩy cặp kính lão trên mặt, nheo mắt nhìn kỹ mới phát hiện ra “Cô” bên cạnh Đoạn Uyên thực sự là một con người.
Bỏ qua biểu cảm khó tin của con bướm đêm lớn, Giản Hiểu Chi ngọt ngào chào hỏi: “Bà bướm, chào buổi sáng.” Có việc nhờ vả thì thái độ phải tốt.
Cô nhóc này còn chưa từng nói chuyện với anh bằng giọng điệu mềm mại và tươi cười như vậy, Đoạn Uyên hờ hững nhìn cô.
“Cô đi giày cỡ bao nhiêu.” Cuối cùng con bướm đêm lớn cũng xuống khỏi tường.
Ở tận thế, tài nguyên khan hiếm, con bướm đêm này có khả năng nhả tơ làm quần áo, kỹ năng đó cực kỳ có giá trị, bất kỳ con quái vật nào cần quần áo đều phải dùng vật tư khác để đổi, vì vậy nó chưa bao giờ uống dịch dinh dưỡng, không thiếu thứ gì.
Con người coi sinh vật dị hóa là kẻ thù, trong khi sinh vật dị hóa cũng liên tục xung đột và tranh đấu lẫn nhau.
Tuy nhiên lại xuất hiện một vị Tiến sĩ khiến cả con người vừa sợ vừa kính, mà ngay cả quái vật cũng không dám xâm phạm, Viện nghiên cứu quái vật do anh lập ra lại trở thành nơi an toàn nhất cho đám sinh vật dị hóa hiện nay.
Fi’er là một trong những quái vật đầu tiên gia nhập Viện nghiên cứu này, đám người đó luôn liều mạng đến khiêu khích, không biết vì sao, khi bọn họ nhìn Đoạn Uyên, trong mắt lại có một loại cuồng nhiệt khó hiểu.
Đám người đến từng đợt, không ai có thể sống sót nhưng Đoạn Uyên vẫn thấy phiền phức, dứt khoát đi tấn công căn cứ của nhân loại, lại còn đi một mình nữa.
Fi’er đương nhiên không muốn vừa mới ổn định thì nơi trú ẩn đã không còn, khuyên Đoạn Uyên: “Nhân loại xảo quyệt, nguy hiểm lắm...”
Bà còn chưa kịp nói hết câu “Đừng đi”, thì đã nghe anh cười khẽ, giọng lười biếng: “À, đúng là vậy.”
“Nhưng tôi chính là mối nguy hiểm đó.”
Kết quả, anh thật sự đi tàn sát căn cứ nhân loại ở khu F, một trận thành danh.
Quái vật sợ hãi, con người kinh hoàng.
...
Không phải quái vật nào cũng muốn tranh giành tài nguyên hay gây chiến đấu đá, giống như con người, cũng có một số quái vật chỉ muốn sống yên ổn và bình lặng, Viện nghiên cứu N7 đã tạo ra cơ hội này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

